Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rất Muốn

Rất Muốn

Tác giả: Vô Danh

Ngày cập nhật: 23:59 15/12/2015

Lượt xem: 1342467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2467 lượt.

anh liền
nói:

- Nếu như anh đối với em cũng như thế này, thì em có chịu để bản thân mình hạnh phúc một lần không?

Kim Ngân nhìn bàn tay rớm máu Đức Trung, cô đáp trong vẻ sợ hãi:

- Mọi chuyện không thể chỉ dựa vào một nhành hoa hồng được. Coi như vừa rồi là em nỡ lời, anh mau buông nó ra đi.

Song, Đức Trung vẫn cố chấp nói:

- Anh đã nghĩ mình không yêu em nhiều đâu, và đúng là như thế. Nhưng
anh tin, anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em. Anh không thể để người anh
yêu phải chịu đau khổ được nữa. Anh không cần gì ở em, anh chỉ cần em
được hạnh phúc. Nếu một ngày em không cần mong muốn này của anh nữa, em
có thể bỏ anh mà đi.

Bất giác, Kim Ngân cảm thấy trong tim mình như có một thứ gì đó chạy
qua, khiến cô phải ước vọng, khiến cô phải sụp đổ. Nhưng sự sụp đổ là
sụp đổ của những cố chấp. Cô không dám cho mình hạnh phúc, vì sợ mình sẽ lún quá sâu. Cô quen biết anh nhiều năm, nhưng chưa một lần anh thổ lộ
với cô. Là do cô quá vô tâm ư? Hay là tại anh chốn nó quá sâu, quá chặt
nên cô không thể thấy được nó?

Nhưng…

- Đức Trung, tại sao lại như vậy? Tại sao anh lại nói như vậy với em? Anh biết là em không yêu anh mà. Tại sao anh lại làm thế với em chứ?

Nước mắt Kim Ngân rơi xuống, thấm vào tay của Đức Trung khiến anh đau xót. Chẳng biết đó là sự đau xót của da thịt hay là của trái tim nữa.

Đức Trung buông nhành hoa hồng ra, anh để máu chảy dọc xuống theo
ngón tay của mình. Sau đó, anh nhìn cô, rồi đưa bàn tay đầy máu ấy ra
trước mặt cô và nói:

- Anh cũng không biết nữa, Bản thân anh cũng không hiểu mình đang làm điều điên rồ gì. Anh đã suy nghĩ rất nhiều, rằng anh có thể cưới một
người vợ rồi làm cho resort của mình vượt qua khu vực Đông Dương. Rằng
anh có thể cưới một người con gái còn trẻ hơn em, đẹp hơn em và thông
minh hơn em. Rằng anh có thể cưới một người mà biết đâu sau này, anh sẽ
yêu người đó không lối thoát. Nhưng Kim Ngân à, em không biết được đâu,
tất cả những người con gái mà anh từng nghĩ là “có thể” ấy đều mang bóng hình em. Em hỏi anh tại sao lại làm thế với em? Nhưng anh cũng muốn
biết, tại sao em lại làm thế với anh?

Kim Ngân lắc đầu, nước mắt cô theo cái lắc đầu đó rơi xuống. Tựa như
là bất lực, tựa như là hoang mang. Mười năm đã bào mòn mọi hy vọng trong cô, đã bào mòn mọi ước muốn của cô. Đến nay, khi mọi thứ đã ở ngay
trước mắt, cô bỗng thấy sợ hãi và muốn chạy trốn.

Nếu Đức Trung ngỏ lời yêu cô vào mười năm trước, biết đâu cô sẽ nhận
lời với anh. Nhưng giờ thì đã quá muộn rồi, trái tim cô đã dành cho một
người, mãi mãi đã dành cho một người. Cho dù anh ta làm cô đau, còn đau
hơn cả cảm giác gai hoa hồng đâm vào tay thì cô vẫn không thể buông tay, cũng không thể để trái tim mình thôi yêu anh được nữa. Là do cô không
thể, cô bất lực với chính mình rồi!

Kim Ngân nắm lấy bàn tay của Đức Trung, sau đó cô mỉm cười nói:

- Xin lỗi anh!

Ừ, thì là xin lỗi anh! Đó là một câu nói đơn giản, nhưng cũng là tất cả những điều cô suy nghĩ vào lúc này.

Đức Trung để mình cười, nhưng hình như anh không muốn vậy. Cô xin lỗi anh, anh hiểu. Là cô đã từ chối anh, anh cũng hiểu! Nhưng anh có thể
làm được gì hơn đây? Trái tim vừa như treo lơ lửng trên không trung, hồi hộp và mong chờ đến nỗi không thở nổi. Còn bây giờ thì…nó vẫn ở nơi cao ấy, và mãi mãi không trở về bên anh nữa rồi.

Kim Ngân quan sát từng biểu hiện của Đức Trung, cô thực sự không biết phải nói với anh lời nào nữa. May sao lúc đó chuông điện thoại của cô
vang lên, kéo hai người ra khỏi tình thế khó xử. Kim Ngân vội vàng lấy
điện thoại ra, không nhìn qua người gọi và đưa lên tai nghe. Cô nói bằng một giọng thân thiện:

- Alo?

- Kim Ngân!

Tiếng gọi ấy khiến Kim Ngân như rơi vào một hố sâu không đáy. Trái
tim cô nảy lên một cái rồi đập liên hồi, mất kiểm soát. Là Vĩnh Khanh,
giọng nói vừa rồi là của Vĩnh Khanh. Kim Ngân liếc nhìn Đức Trung, không muốn để anh phát hiện nên cô đã cười tỏ ý xin lỗi rồi bước ra ngoài
tiệm nghe điện thoại.

- Có chuyện gì thế? – Kim Ngân cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu rồi trả lời:

- Tôi có lời này muốn nói với em.

Kim Ngân cười nhạt, cô đáp bằng một giọng giễu cợt:

- Là gì? Là sẽ không cho tôi sống yên ổn? Hay là không cho tôi hạnh phúc? Hay là bắt tôi phải chết để đền mạng đứa con của anh?

Vĩnh Khanh không hề để ý đến những lời mỉa mai của Kim Ngân. Anh chỉ khẽ thở dài một cái, sau đó nói rất nhẹ nhàng:

- Chúng ta…kết hôn nhé?



Chương 25



Kim Ngân nắm chặt hai bàn tay vào nhau, cố giữ cho mình thật bình
tĩnh. Ngay cả giọng nói cũng phải thật bình tĩnh. Cô hít một ngụm khí
lạnh, sau đó từ từ nói:

- Rốt cuộc thì anh muốn gì?

Vĩnh Khanh thầm cười khổ, điện thoại trên tay bị anh siết chặt lấy.
Cô ấy hỏi anh muốn gì? Anh muốn gì ư? Đương nhiên là muốn kết hôn với cô ấy rồi. Khi một người c