Tác giả: wuwu123 - voz
Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015
Lượt xem: 1342871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2871 lượt.
ở nên khó khăn hơn
-‘em đang bán quần áo trên mạng’, em nói, nếu đúng thì em quá linh hoạt rồi.
-‘ủa, em làm hồi nào?’, mình hỏi em, chẳng lẽ em xúc tiến mọi thứ nhanh thế
-‘đó giờ em bán quần áo trên mạng mà, đi dạy là đi kiếm thêm tiền thôi.’, em nói, mình mừng dùm em, thì ra đó giờ em bán quần áo, điều đó cũng lí giải cho những thứ quần áo đa dạng và đầy màu sắc em mặc
-‘có vợ bán quần áo, mà chồng ăn mặc rách rưới’, mình nói đùa cho không khí bớt trầm lặng. Mình chẳng biết nhiều về lĩnh vực bán quần áo, mình cũng ko có quan tâm tới quần áo.
-‘haha, rách cho tụi nó khỏi nhìn, khỏi để ý’, em cười nói
-‘ủa, mà em bán qua mạng theo dạng nào?’, mình tò mò hỏi
-‘em có cái shop trên mạng, rồi bán ở đủ thứ trang, cứ mặc rồi up lên web, ng ta thấy đẹp sẽ gọi điện đặt mua, nhưng thường là nt đặt mã số, địa chỉ, và thông báo là gửi tiền vào tài khoản rồi thì em gửi đồ, đồ em mặc em ít bao giờ ra shop mua, em tự lựa tự mua về bán, nên thấy đẹp thấy thích thì em mặc luôn’, em nói chi tiết như thế, hèn gì em có tiền xài rồi quần áo nhiều để mặc. Mình thấy khâm phục em vì em xoay sở quá giỏi.
-‘heo giỏi quá ta’, mình nói khâm phục.
-‘phải có cách để sống chứ, hehe’, em nói, mình hơi thắc mắc là em kiếm được tiền nhờ việc buôn bán , rồi đi dạy kèm, chắc tháng em kiếm cũng kha khá đủ để em sống và đi học. Vậy tại sao em phải ở trong nhà đó, theo mình thấy thì em không thoải mái và còn chị Q, chị ta đối xử với em tệ lắm. Tính em gia sư thì ngang bướng và có lòng tự trong cao, hơi khó nghĩ để biết lí do sao em vẫn sống trong nhà đó.
Hay đơn giản nhà vẫn luôn là nhà dù như thế nào?
-‘sao em chọn học ngoại ngữ?em thích hả?’, mình hỏi em, ước mơ và nghề nghiệp luôn bắt nguồn từ điều gì đó và mình muốn biết mọi thứ thuộc về em
-‘hồi đó thì ko hẳn là thích,em cũng học ko giỏi anh văn lắm’, em trả lời, em gia sư bây giờ có thể nói thông thạo.
Trời nắng gắt quá, xe em chạy chậm
-‘ vậy sao chọn học?’, mình thắc mắc, mình thì chọn ngành học của mình tại mình thích và hồi cấp 3 mình học giỏi nhất môn Hóa, hóa gần như là đam mê của mình. Em thì ko thích, rồi học ko giỏi, sao ko chọn ngành khác mà là ngoại ngữ, cái môn cũng cần năng khiếu.
-‘hồi đó em còn ngây thơ lắm, em bị mất trinh rồi lo sợ tột độ là sau này ko lấy chồng được hoặc lấy về sẽ bị đánh đập,lúc đó em đâu biết có vụ vá trinh, nên em muốn giỏi tiếng anh để sau này lấy chồng nước ngoài, người nước ngoài họ ko quan trọng trinh tiết bằng người việt nam, haha’, em lí giải rồi cười, nghe có phần trẻ con,nhưng điều đó trở thành động lực cho em, mình nghe câu chuyện của em, có cảm giác vừa vui vừa buồn, thứ em nói như bi kịch lại nói dễ dàng, với em hẳn chuyện mất trinh từng là thứ ám ảnh em.
-‘rồi sao nữa?’, mình hỏi, câu chuyện em nói về em làm mình muốn nghe.
-‘thì em lao vào học tiếng anh, học lại từ căn bản em học suốt ngày đi đâu cũng mang từ điển, đi đường mà thấy chữ tiếng anh nào em ko biết là em dừng xe lôi từ điển ra xem, học luôn nên từ từ vốn từ khá lên, học cũng khá dần’, em nói , mình có cảm giác em đang sống lại quãng thời gian đó, em sợ, em bơ vơ đơn độc và tìm động lực để cố gắng cho tương lai.
-‘em học tiếng anh ko phải như người ta, em học ko đi học thêm hay gì hết, em học vì nghĩ em phải sống phải lấy chồng, haha’, em nói tiếp. Mình cười vì em cứ nhắc tới chồng, em thích lấy chồng đến vậy àh?
-‘heo ham lấy chồng quá ha’, mình nói rồi cười.
-‘đó cũng là mục tiêu đó, mẹ em ko có chồng , đó là điều tệ hại kinh khủng khiếp. Anh ko biết ko chồng có con khổ sở như nào đâu. Nên em phải có chồng mà là chồng tốt nhất có thể, lấy cho cả phần mẹ em’, những thứ em nói, em lí giải rất đơn giản bình thường, nhưng nó cho thấy những thứ em cảm nhận và chịu đựng những gì. Mình nghe mà còn thấy đắng trong cổ họng. Mình thấy thương em. Mình ngồi sau nên chẳng thấy mặt em đang biểu lộ cảm xúc gì, vô tình lại chạm vào quá khứ.
…
Em chở mình về tới nhà, mặt em ửng đỏ vì nắng dù em có đeo khẩu trang. Mình càng nhìn em thì thấy em càng gầy, gầy đến mong manh, mình thấy thương thấy sợ mất em. Mình yêu em có thể nói là từ cái nhìn đầu tiên, sau đó là cứ tìm hiểu dần dần rồi tình yêu ngày càng nhiều, vụng về và nhiều trăn trở, em là chất gây nghiện đối với mình mà mình ko thể dứt ra được.
Trong đời rồi ai cũng sẽ gặp được 1 người mà mình yêu đến ko thể ngừng, yêu cuồng nhiệt và nồng cháy.
…
Tối, số điện thoại đuôi 37 gọi cho mình
-‘alo’, mình trả lời, mình sẽ ko việc gì phải đi gặp hắn trong khi ko rõ đó là ai
-‘bạn có sắp xếp cho mình 1 buổi hẹn đc ko?’, giọng nói đó nó, nghe có vẻ cẩn thận và sâu sắc
-‘bạn là ai, nói rõ ràng xem, mình ko đi gặp ng mình ko quen’, mình nói rõ ràng, muốn biết coi đó là ai
-‘bạn gặp rồi sẽ biết thôi mà’, ng đó nói, mình càng nghi ngờ, chẳng việc gì phải dấu tên.