Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Say Nắng Gia Sư Của Em Trai

Say Nắng Gia Sư Của Em Trai

Tác giả: wuwu123 - voz

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2893 lượt.

vẫn ôm mình và áp mặt em ngực mình. Mình thấy hạnh phúc kinh khủng.

Thỉnh thoảng mình thức trong đêm, 2 đứa mình đã co ro trong chăn, mình tăng nhiệt độ lên vì lạnh quá. Em gia sư vẫn ôm mình chặt cứng, em co ro trong lòng mình. Mình cũng ôm em, cái cảm giác này khó tả lắm. Nó là yêu thương chất đầy tới mức không còn chỗ chứa và đang tràn ra lênh láng. Mình muốn đêm dài mãi dài mãi. Để có em trong vòng tay.

Dù em là thiên thần hay ác quỷ,em có là hồ li, kẻ lừa gạt thì mình cũng cam tâm tình nguyện yêu vì mình đi tới đây, có những cảm xúc mình chưa từng có nên mình ko bận tâm nhiều về vấn đề khác. Nếu bị lừa, mình là người bị hại may mắn nhất. Vì sinh ra trong đời có em gia sư là mình mãn nguyện rồi. Giờ mình mới thấy yêu làm người ta thấy lạc quan mà mọi thứ dễ dàng hơn

Chủ Nhật, ngày thứ 7 làm người yêu

Sáng 6h mình mở mắt ra,thấy em trong tay, mình cứ ngỡ là mơ, tối hôm qua nghe em gia sư nói là hẹn đồng hồ 5h sáng để dậy coi mặt trời mọc, thế mà 6h em còn ngáy khò khò trong lòng mình. Mặt trời thì đã mọc từ lâu và bên ngoài trời nắng vàng tươi. Mình nằm yên trên giường vì để em ngủ, em vẫn ôm mình như cái tư thế hôm qua. Mình định gọi em dậy rồi 2 đứa đi dạo biển, chưa kịp gọi thì em cựa quậy ưỡn người rồi mở mắt, nhìn thấy mình em cười. Xong em chộp ngay điện thoại coi giờ, chửi điện thoại dỏm cài hẹn giờ mà không báo thức. Mình giằng lấy coi thì ra nó có báo, nhưng em tắt đi lúc nào không hay. Em chạy thật nhanh vào toilet, đánh răng và thay đồ thật nhanh, em hối mình thay đồ đánh rắng. em nói phải coi mặt trời mọc. Dù em lẫn mình đều biết rõ mặt trời đã mọc từ lầu. Có 1 điều lạ là mọi ngày em gia sư đều thức dậy sớm lắm, khoảng 4h đã thức. Thức riết thành thói quen, không lẽ nào hôm nay em gia sư ngủ quên được. Chắc do em mệt quá

Mình và em xuống dưới khách sạn rồi nắm tay nhau ra biển, em gia sư sáng nay cùng mình đội nón cặp, em mang đầm xanh sọc trắng, màu xanh của nước biển, em gia sư mang giày búp bê,mình thì mặc quần short áo thun, cái bộ đồ mình định tắm biển luôn.

Sóng biển buổi sáng mình có cảm giác mạnh hơn hôm qua, biển xanh ngắt, em gia sư và mình nắm tay nhau thả bộ trên biển, em lấy con ốc vẽ trên cát mấy dòng chữ rồi nhờ mình chụp hình lại. Những chữ em gia sư viết đều gợi gì đó buồn man mác, chắc tâm trạng em thế, sâu thẳm vẫn có chỗ cho nỗi buồn.

Đi một hồi mỏi chân mình và em gia sư ngồi xuống bãi cát, em cầm con ốc nghịch nghịch vẽ đủ thứ, cứ vẽ rồi xóa. Vẽ chán, em cứ ngồi nhìn biển, em chẳng nói gì với mình cứ im lặng nhìn biển thôi.

- ‘nhìn hoài cũng không thấy bờ’, em nói, mình nhìn trước mặt, mênh mông là biển, dài tít tắp cũng chỉ là biển.



Mình và em gia sư đang mơ hồ thả hồn vào biển thì có chuông điện thoại của em gia sư, 1 số em ko lưu, em đưa mình xem, nói không biết số này của ai. Em mở loa ngoài, có lẽ muốn mình khỏi nghĩ lung tung

- ‘alo’, tiếng em gia sư nói, hòa với tiếng sóng biển. Bên đầu dây bên kia là 1 khoảng dài im lặng

- ‘alo alo’, em gia sư nói thêm vài tiếng nữa, mặt em hơi nhăn.

- ‘anh đây’, giọng nói trầm đục vang lên. Mặt em gia sư bỗng sững lại, em muốt nước miếng, thở dài

- ‘có gì ko?’, em nói bằng giọng ngán ngẩm. Mình ko biết ai, chỉ biết là ko phải HA, mình từng nghe giọng HA nên mình biết. Mình đoán là của C

- ‘ko, anh nhớ em thôi’, giọng trầm đục ấy nói nghe như khẩn cầu lắm.

- ‘kệ anh, liên quan gì tới tui, zậy thôi nha, tui ko rảnh nghe anh nói nhảm’, em nói nghe hoàn toàn dứt khoát.

- ‘nghe anh nói đi, anh yêu em thật mà’, cái giọng trầm đục ấy nói.

- ‘biến nhanh dùm đi, nói ko biết nhục’,em nói, mình hơi ngạc nhiên vì cách nói chuyện nghe rất thẳng thắn và không hề nể mặt. Với tính cách của em, mình biết phải là người em ghét em hận lắm em mới nói những câu như thế.

- ‘anh xin lỗi mà, qua rồi mà, mà em ở đâu đấy? anh nghe tiếng hơi ồn’, giọng trầm đục nói rất chân thành, gần như van nài

- ‘biến gấp, ở đâu kệ tui, xin lỗi là xong àh’, em gia sư nói, mặt tỏ vẻ khó chịu, mấy lần em toan dập máy nhưng ng kia năn nỉ quá. Mình chắc mẩm người gọi là C.

- ‘vậy em muốn anh làm gì’, hắn ta nói

- ‘làm gì àh, đi chết đi, dám ko, ko dám đừng nói chuyện nhảm’, em nói xong cúp máy. Mình bất ngờ vì cái độ phũ phàng trong câu nói của em, nhưng mình tin em gia sư có lí do để làm thế. Em cúp máy, lại có điện thoại là cái số ban nãy. Em gia sư từ chối rồi tắt máy luôn.

Mình và em đều im lặng ngắm biển, em có vẻ không vui sau cuộc điện thoại

- ‘ai gọi vậy em?’, mình hỏi em, im lặng mãi ko hay.

- ‘anh C’, em nói cụt ngủn. Mình tò mò sau những thứ C làm, em gia sư vẫn còn có thể bị hắn tác động. Sao ko đơn giản là nghe điện thoại thôi.

- ‘gọi làm gì?’, mình hỏi. Giờ thằng C mà đứng trước mặt mình là kiểu nào mình cũng đập nó 1 trận

- ‘anh nghe đó, gọi nói nhảm mà, con người ta trơ trẽn lắm’, em gia s


Duck hunt