Tác giả: Nakiti
Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015
Lượt xem: 1341081
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1081 lượt.
bất ngờ dữ vậy?
- Tại, tại, anh Tuấn, anh ấy…
- À, ý em là anh Hai anh đào hoa ăn chơi, làm sao kết bạn với anh Nam chứ gì?
Lam bẽn lẽn:
- Ừ thì cũng đại loại vậy!!! Hì.
Nam lúc này mới lên tiếng:
- Khác nhau vậy làm bạn mới hợp. Tôi không thích kết bạn với những người giống như tôi. À, mà làm sao em quen Nhí, à Lam vậy Tùng?
- Dạ, em họ em là bạn thân Lam. Ba em làm cùng cơ quan với mẹ Lam nữa. Còn anh…
- Thầy em đó anh Tùng.
- Thầy?
- Ừ, dạy lớp em đó. Với lại ba thầy là bạn thân ba em.
- Hi hi, nhất em rồi. Được anh Nam dạy là phúc của em đó.
- Hứ, không dám đâu.
Rồi nó quay sang Nam:
- Ủa, thầy qua đây làm gì vậy?
- Đón Ti đi học chứ làm gì?
- Trời, thầy đi sớm quá vậy? Nó trễ học nên gọi Hoàng chở đi rồi.
- Hừ, vậy mà không chịu gọi điện báo lại, mất công sang đây.
- Chắc nó quên. Tí nữa nhớ chở nó về đó.
- Uh, thôi tôi về đây. Anh về trước nhé Tùng!
- Dạ, rảnh ghé em chơi nghen!
- Ok!
Nói xong Nam phóng xe cái vù, mất hút.
- Con trai mấy anh ai cũng chạy xe kiểu đó hả?
- Hi hi, tùy thôi. Có nhiều thằng nhát cáy có bao giờ dám chạy 100km/h
đâu. Anh Nam chơi với anh Tuấn nên nhiễm sở thích đi xe tốc độ. Anh cũng bị ảnh hưởng theo.
- Anh đi còn đàng hoàng hơn. Bữa trước thầy chở em đi, em sợ chết khiếp.
- Anh chở em anh mới “đàng hoàng” thôi. Bình thường anh chạy 100km/h trở lên thôi.
- Eo ơi, anh muốn chết hay sao vậy? Anh đừng đi như vậy nữa đó.
- Muốn anh không đi như vậy hả? Vậy em phải để anh chở suốt đời nhé !!!!
- Anh đừng trêu em nữa, híc. Thôi, muộn rồi, anh về đi. Em phải đi tắm rồi ăn cơm, cả chiều nay tiếp khách mệt quá !!!
- Đuổi anh về à? Haiza, thì về, hì. Anh về đây, nhớ thứ 7 đó.
- Bye anh, em nhớ mà, anh nói mãi.
- Này, hôm qua tụi mi học Kí sinh trùng thầy dạy thế nào?
- Thầy dạy thì khỏi chê, nhưng …
- Sao?
- Thầy nghiêm dã man. Không nghiêm túc, nói chuyện, làm việc riêng là đuổi ra khỏi phòng, còn mắng cho một trận nữa. Híc.
- Trời, không tin nổi. Nhìn thầy vậy mà…
- Ừ, hình như khi dạy thầy mới thế. Chứ bình thường thân thiện, vui vẻ.
Mi không hiểu chỗ nào cứ hỏi, thầy nhiệt tình lắm, chỉ bảo cặn kẽ. Học
thầy thích thiệt, nhưng sợ ^^
Lam nghe My với Diệu nói chuyện mà tưởng tượng đến cảnh nó sẽ bị thầy “hành hạ” dã man thế nào vào giờ thực tập tuần sau. Híc.
Tối, Lam đang ngồi coi Music World trên TV thì nghe chuông cửa, định chạy ra mở cửa thì mẹ nó bảo:
- Để mẹ.
Đang nhún nhảy theo “Perfection” thì:
- Giỏi nhỉ, giờ tôi hiểu vì sao em không làm bài được rồi !!!!
- Ơ ơ, thầy đến làm gì vậy? Nhỏ Ti đâu có ở đây đâu? – Lam ngạc nhiên vì sự xuất hiện của thầy quá đỗi.
Thầy chưa kịp nói, mẹ nó đã lên tiếng:
-Nhí, tắt TV lên phòng học bài. Mẹ nghe Nam nói rồi, chương trình học
của con rất nặng, trên lớp không đủ thời gian truyền tải nội dung, về tự học chủ yếu. Bữa trước con bị đau bụng hả? Sao không kể mẹ nghe? Nam nó bảo hôm ấy học bài Hệ thần kinh rất khó, con về nên chắc không hiểu
bài. Vì vậy từ hôm nay sẽ đến kèm con học, tuần 3 buổi. Môn gì không
hiểu cứ hỏi anh Nam.
Mẹ nó nói một tràng, nó nghe mà đầu óc quay loạn cả lên, nó đau bụng hồi nào, có nghỉ học bữa nào đâu…Định thanh minh thì nó bắt gặp cái nháy
mắt của Nam. Chuyện gì nữa đây ??????????????
- Em nghe mẹ em nói rồi đó, từ hôm nay tôi sẽ kèm em học, lo mà học chứ không phải dán mắt vào TV suốt ngày đâu.
- Ơ ơ…
- Còn ơ ơ gì nữa, dẫn thầy lên phòng đi. Mỗi tối học 1h30’ thôi.
Nó đứng ngẩn người ra, chưa kịp hoàn hồn. Chuyện gì thế này???? Kèm nó
học? 1h30’ mỗi buổi? Còn gì là tự do của nó nữa? Ai sẽ xem phim, nghe
nhạc, đọc báo cho nó đây?
Nó còn chưa suy nghĩ xong thì Nam đã nắm tay, kéo nó lên lầu.
- Thả tay em ra, đau quá. Em là chủ nhà hay thầy là chủ nhà vậy?
- Xin lỗi, đau lắm hả? Tại em yếu quá, tôi năm nhẹ hều mà. Em là chủ,
được chưa? Nhưng nếu tôi không kéo em lên, không biết em sẽ làm những
hành động điên rồ gì nữa.
- Hành động điên rồ gì, thầy nói em không hiểu gì cả.
- Thôi, giải thích với em thêm mệt, biết vậy được rồi. Em nghe mẹ em nói rồi đây, từ hôm nay tôi sẽ kèm em học.
Nhắc tới vụ kèm học, Lam sực nhớ:
- À quên, thầy bày trò gì vậy? Em đau hồi nào, có nghỉ học bữa nào đâu mà thầy nói với mẹ em thế?
- Chứ em muốn tôi nói với mẹ em rằng, “con gái yêu của cô lười biếng,
không học bài, nên làm bài kiểm tra xơi 0. Đã vậy thực hành còn bị điểm
3. Con không muốn tiếp tục tình trạng này nên con quyết định kèm em ấy
học” à?
- Ơ ơ…
- Em không còn từ nào ngoài “ơ ơ” hả?
- Ơ, à không. Vậy thầy quyết định kèm em h