The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Suzu Fukazime

Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015

Lượt xem: 1342414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2414 lượt.

tên cướp đang lẩn vào đám đông như bò
tót nhìn thấy vải đỏ. Ko thể để mình chết oan được

-Đứng lại tên kia_Tôi hét, mắt hằn những vệt đỏ

-Ngu gì đứng lại_Hắn quay đầu đáp trả, đã chạy thể kia rồi còn dư hơi
đôi co với tôi cơ đấy, xem ra ko phải loại cướp giật tầm thường

-Được lắm, ngươi mà đứng lại, bà thề sẽ luộc sống ngươi

-Thì có đứng lại đâu

-Tin khẩn cấp gửi tới các thành viên ban C thân yêu, vừa qua đã có một
tên cướp lạ mặt lảng vảng xung quanh quản lí Hàn Tử Di của chúng ta,
nhân lúc người ko để ý đã ra tay cướp đi số tiền có mệnh giá hơn 20
triệu và theo suy luận cực lo gic của Hạ Kì Như tôi, hắn đang chạy về
phía cột treo rổ. Xin nhắc lại, dẹp hết mọi cản trở trên đường tiến dù
có phải luộc da xẻo thịt kẻ đó, nhất định ko thể để tên cướp lọt lưới
pháp luật mà ko mất đi miếng thịt nào. Tiền quan trong hơn, nhanh lên_Ko thèm gọi cảnh sát mà đứng nhìn tôi thi chạy với tên cướp giật, Hạ Kì
Như bình thản thông báo với các thành viên, bắt họ bỏ dơ cuộc thi chặn
đầu tên cướp. Đã thế, còn quay cả cái mặt thảm bại cùng mái tóc tổ quả
lên cái màn hình ti vi cỡ bự làm vật chứng nữa chứ. Điên thì điên thật
nhưng ko thể vì thế mà bỏ cuộc, phải bắt cái tên vô sỉ đó chịu tội thay
tôi trước ngân khố đại nhân.

***

Một chằng đường mệt mỏi đã trôi qua, tôi phanh lại ngay lập tức khi thấy tên trộm đang đu người như xiếc trên cái cột để rổ bóng cao chót vót,
miệng há hốc trước sự dại dột ko thể tả của hắn. Đường thanh thang mênh
mông ko chạy lại tự dẫn xác phơi nắng trên đó, như thế thì dù tôi ko leo lên kéo hắn xuống, hắn cũng ko có cơ hội chạy thoát khỏi móng vuốt đang bủa vây của tôi. Thật tội nghiệp khi hành nghề này mà ko có chút thông
minh nào hết.

-Nhóc, cho nhóc 1 cơ hội cuối cùng, xuống đây chị em ta uống trà hàn
huyên nhá_Tôi khinh bỉ nhìn tên cướp đang co ro phía trên, miệng nhỏ nhẹ nói ngon nói ngọt như rót mật

-..._Lắc đầu nguầy nguậy, tên cướp gan lì muốn ở đấy ngóng gió trời, chết cũng ko chịu xuống

-Cơ hội cuối_Tôi cố gắng dụ dỗ, ko buồn để ý đội mình đang xô đẩy, đàn
áp, giở hết mọi thủ đoạn mình có như lấy thanh chèo chống xuống nước đẩy vịt đi, bắn súng nước đen ngòm vào mắt, mặt, mũi của đội bạn, ra sức
đuội kịp con vịt cam phía trước

-..._Vẫn lắc đầu, tên cướp thực sự thách thức lòng kiên nhân của tôi

"Đừng hối hận nhé cưng" Nghĩ thầm trong bụng, tôi đảo mắt tìm kiếm, nhòm xem có cục đá hay vật gì có thể ném được ở đâu đây ko thì bắt gặp chiếc máy bay nhựa của một thằng nhóc 3 tuổi. Tiếp cận đối tượng xong xuôi,
tôi ngỏ ý mượn tạm đồ chơi của nó nhưng lại ko được nên đành phải lấy
cái gì đó trao đổi, định bụng đem sợi dây của Lăng Tử Thân ra cược, song nghĩ lại thấy ko được nên thôi, hi sinh đôi dép của mình cho nhanh gọn

Vặn tay khởi động các khớp, tôi ti hí mắt nhắm đến tên cướp, lấy tư thế
đẹp nhất ném một phát lên thẳng trời xanh ko trở lại. Tiếc đứt ruột, tôi đành liều hi sinh chiếc thứ hai, rút kinh nghiệm lần này hạ thấp góc
một chút, khi đã sẵn sàng thì...

-Tử Di!! Tránh ra!_Những giọng nói quen thuộc, những khuôn mắt nhìn đến
chán của các thành viên trong club, từ lúc nào đâm thẳng vào màng nhĩ và lọt vào "mắt xanh" của tôi. Theo sau đó là hàng loạt trái bóng cam mới
tinh cùng một hướng về phía tôi mà phóng đến...Tương truyền, ở một khu rừng nọ có một nàng công chúa xinh đẹp mĩ miều, nhan sắc đứng nhì thì
chẳng ai dám tranh đứng nhất. Một hôm, khi đang dạo chơi cạnh bờ hồ,
nàng đã bị 16 chàng phù thủy cưỡi 16 cây chổi cùn từ hai phương Bắc, Nam ếm bùa chú, khiến cả thân thể nhẹ tựa ko khí từ từ ngã xuống đất, tứ
chi chọc lên trời xanh vô tận, mắt nhắm nhiềm rồi chìm vào giấc ngủ
triền miên ko ăn ko uống cũng chẳng có chất cặn bã hay dư thừa để thải
ra. Ngày qua ngày, những tưởng nàng công chúa ko thể tỉnh lại được nữa,
thần dân dần mất hết hi vọng chỉ biết đem cuống xẻng đào hố chôn nàng
thì từ một miền xa xăm, có một chàng hoàng tử thuộc họ Gà, tên là Trống
với thân hình vàng rượi khỏa thân chỉ chừa có nhúm lông ở đuôi du hành
đến đây. Đem hương thơm khi bị luộc chính nhừ từ trên xuống dưới tập
kích vào hai lỗ mũi của nàng, phong tỏa toàn bộ tiềm thức đang ngái ngủ, kéo nàng từ tình trạng sống thực vật trở lại bình thường như ngày nào.
Đó là những gì tôi mơ thấy khi đang no giấc nồng và vui biết bao, khi
cái mùi thơm có khả năng là khuynh đảo toàn bộ ruột non ruột già của tôi lại thật chân thực và sinh động, đến nỗi nước dãi ở hai khóe miệng cũng ko kìm lòng được mà vô thức phóng ra ngoài hít thở ko khí trong lành.

"Mùi gì đây nhỉ? Mình đoán ko lầm thì đây là mùi thịt gà" Hít hít, cố
lượm lắt vào mũi những mùi hương thơm thi thoảng lướt qua, cơn đói trong tôi lại theo tiếng ọt ọt của bụng, gõ mõ liên hồi như hội

-Thịt gà thơm thật!_Mắt vẫn nhắm nhiềm cười 1 cái hạnh phúc như khi biết mình được vào lớp chọn ban C của P&P, tôi tấm tắt khen ngợi, hình
ảnh một con gà da vàng đầy mỡ với cặp đùi bự chảng những thịt là thịt cứ lượn qua lượn lại trong đ