XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thư Ngổ Ngáo!

Tiểu Thư Ngổ Ngáo!

Tác giả: traiothong

Ngày cập nhật: 23:56 15/12/2015

Lượt xem: 1341621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.

i

Nhìn Beatriec cười với Ken , mí cô nhân viên trong công ty trông thấy
cũng ngạc nhiên hem kém trước cử chỉ thân mật của họ. Beatrice vội hỏi:

_ Chuyện này là sao vậy anh?

_ Lên xe đi từ từ anh kể em nghe. Bây giờ chúng ta cần phải về nhà ngay.

Nói rùi , cả hai lên xe và chiếc xe phóng như bay ra đường . Trên xe,
Ken kể lại mọi chuyện đã xảy ra choa cô nghe. Nghe anh nói xong, cô thở
dài nói:

_ Em thật ko nghĩ ba lại làm như vậy!

_ Thôi mà em............ chuyện cũng vậy rồi đâu ai muốn đâu - anh nói - giờ quan trọng là phải thuyết phục ba cho tụi nó thôi, chứ tính khí đám nhóc đó ko bao giờ chịu để yên như vậy đâu

Lại nói về ba cô gái nhà ta, các cô đã về trước cửa nhà. Và hiện giờ họ
đang lui cui mở cửa . Vừa vào tới phòng khách thì.............

_ AAAAAAA!!!!!!!!!!!!

Ba cô la thất thanh. Vì...... vì.....mí bậc phụ huynh yêu dấu của họ
đang ngồi lù lù ở đó từ nảy giờ. Có vẻ như các phụ huynh cũng dư biết
chuyện ba cô nhất định sẽ trốn đám vệ sĩ . Các cô đưa mắt nhìn nhau mà
mặt mày ai nấy cũng méo xệt. Rannie và Ariel đẩy Nana lên phía trước ,
cô nàng cố gắng nở nụ cười và nói :

_ Sao ....mí ba mí mẹ lại ở đây vậy?

_ Ngồi xuống đi ! - ba Nana lên tiếng

Ba cô hoảng hồn ngồi phịch xuống ghế hem dám nhúc nhích. Các cô thầm cầu mong cho Ken và Beatrice về nhanh nhanh để giải cứu mình. Mí vị gia
trưởng chẳng ai nói lời nào, họ ngồi làm thinh , mặt lạnh băng làm cho
ba cô đã lo nay càng lo hơn. Đúng lúc đó thì...........

_ Nana, Rannie, Ariel ba đứa có ở nhà ko ? - tiếng Ken vang lên nho nhỏ khi anh vừa nở cửa ló đầu vào

Ba cô nhỏ nháy mắt ra hiệu cho anh. Ken vội nhìn theo ánh mắt của mí đứa em thân iu thì anh thiều điều muốn nhảy nhổm khi thấy có đầy đủ mặt văn võ , bá quan đang ngồi chễn trện trên ghế. Beatrice đi phía sau , thấy
lạ nên mới đưa mắt vào nhìn, cô cũng muốn bật ngửa khi thấy ba mình đang ở đây.

Cả hai đi vào , Ken nuốt nước bọt nói giã lã:

_ Mí ba mí mẹ về hồi nào sao ko báo trước để tụi con đi rước ?

_ Hừ ! Bào cho chúng bay để chúng bay nghĩ cách chạy trước phải ko? - ba anh hừ giọng nói

_ Dạ ! Tụi con ko dám - anh nhỏ giọng nói

_ Ko dám? Tụi bây dám bao che cho tụi nó còn gì mà dám hay ko dám hả? - ba anh quát lên

Cả đám ngồi mà mặt xanh như tàu là chuối. Họ biết là mọi người rất tức giận nên chẳng ai dám nói thêm điều gì nữa

_ Ông à ! có gì cũng từ từ nói đừng làm con trẻ nó sợ - bà Chu lên tiếng khuyên chồng

Các ông nghe nói cũng xìu xuống. Bây giờ Beatrice mới lên tiếng :

_ Ba mẹ à ! Con nghĩ chuyện của tụi nó cũng ko có gì lớn lắm.Đâu cần phải làm lớn như vậy?

_ Ko lớn à? Vậy con nghĩ chuyện gì mới lớn hả ? - ông Dương tức giận la con gái

_ Tụi nó cũng đã lớn cả rồi, cũng có những suy nghĩ và ý kiến ri6eng của mình . Ba mẹ cũng nên thông cảm và nghĩ dùm cho mí đứa nó chứ ! - cô
nhẹ nhàng nói

_ Thông cảm ? thông cảm cho nó kể cả việc nó dám tự ý bỏ nhà ra đi sao ? - ông Dương quát lên

Nhưng điều đó cũng ko làm cho Beatricxe khiếp dợ. Cô vẫn bình tĩnh nói:

_ Vậy ba mẹ có từng nghĩ tại sao tụi nó lại phải trốn nhà đi vào lúc đêm hôm như vậy hay ko?

_..................................

_ Nếu lúc đầu ba mẹ đồng ý cho tụi nó sang đây thì tụi nó đâu cần phải
bỏ trốn chứ ! - cô cười cười nói và nhìn mí ông bà đang trầm tư suy nghĩ

Rùi ông Lâm lên tiếng nói:

_ Các con đang trách ba mẹ đó hả ?

_ Tụi con ko dám. Tụi con chỉ muốn nói cho ba mẹ hiểu nguyên nhân vì sao ra cớ sự của ngày hôm nay mà thôi - Ken đở lời cho Beatrice

Các ông bà ngồi mà thở ra dìa cả thước. Nana quyết định lên tiếng nói:

_ Ba mẹ à ! Tụi con biết ba mẹ yêu và lo lắng cho tụi con. Nhưng tụi con cũng đã lớn rồi, chúng con cũng có quyền quyết định riêng của mình chứ ! Tụi con rất muốn trở về Đài Loan , rất muốn trở về quê hương của mình.
Từ nhỏ , tụi con đã được đưa sang Mỹ, chưa lần nào được về đây, nay tụi
con đã lớn , đã có thể tự chăm sóc mình thế mà ba mẹ vẫn ko cho tụi con
thực hiện nguyện vọng của mình nữa!

Mí bậc phụ huynh ngồi nghe mà thẫn thơ người ra. Quả thật là họ chưa bao giờ nhìn và nghĩ lại con gái của họ đã ko còn là một cô bé ngày nào nửa rồi, bây giờ các cô đã trưởng thành từ tư tưởng lẫn hình dáng .

_ Ba mẹ ! Từ nhỏ tới lớn con chưa bao giờ làm trái ý ba mẹ , nhưng lần
này thì con ko thể nghe theo ba mẹ được. Con cần phải có chủ kiến riêng
của mình. Xin ba mẹ đừng giận con - Ariel bước tới nắm tay ba mẹ mình
nói

Bà Lâm khóc nhìn con gái. Bà ôm cô vào lòng vỗ về , làm cô cũng mũi lòng khóc theo. Còn mí ông thì dường như bị những tời nói đầy sức thuyết
phục của các cô con gái làm lay động. Ông Chu cất tiếng nói:

_ Giờ tụi con làm sao thì làm ba mẹ ko nhún tay vào nữa! Nhưng đã quyết định rồi thì đừng hối hận nhé !

Nghe ông nói, các cô mừng ko thể tả. Ba cô hét