Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái!

Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái!

Tác giả: yeuanhdendaikho

Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015

Lượt xem: 1342383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.

gặt. Phía
trong là cả con đường xanh mướt rải đá và sỏi vào tới cửa nhà. Bên trái
nhà là một hồ bơi yên tĩnh, bên phải có 1 vườn hoa đủ màu sắc. Người làm ra tới cửa đón cậu nhóc vào:

- Cậu hai đã về!

"Cũng rộng đấy chứ", Nó thầm nhủ. Không biết nhà này làm gì mà giàu dữ.
Một đứa nhóc 10 tuổi cũng được bảo vệ và chăm sóc như ông hoàng. Nó theo nhóc vào nhà và đi qua đại sảnh, tới 1 dãy hành lang. Nhóc cười:

- Anh Minh, quân tử nhất ngôn, anh có dám hứa với em một điều không?

Nó hơi nhướn mày:

- Để xem?- Hãy đến phòng nằm phía sau phòng này để gặp em! Được chứ?

Nó nhìn vào cánh cửa phòng đóng im lìm:

- Được thôi.

Cậu nhóc mỉm cười chạy đi:

- Nhanh lên nhé, em đợi đấy!

Nó nhìn xung quanh. Đây là phòng thứ 2 từ ngoài vào, bên trái của dãy
hành lang. Xung quanh còn rất nhiều phòng như thế. Nhóc này chắc lại bày trò gì đây mà.

Nó mỉm cười nhìn vào tay nắm trên cửa, khoanh tay:

- Để đoán xem nào?? Mình vẫn thường chơi mấy trò này mà. Đầu tiên là......

Nó mở chiếc ba lô bất ly thân ra, kiếm được một chiếc khăn mùi xoa nhỏ.
Khẽ bọc lấy núm cửa và xoay nhanh, nó mở cửa phòng. Nhưng nó không bước
vào ngay.

Qủa nhiên, cửa vừa mở đã nghe tiếng "pực" của sợi dây nằm ngang chân
cửa, một chậu nước không rõ là gì rơi xuống đất. 1 Cây nến nằm lăn lóc
trên sàn nhà vẫn đang cháy sáng lên. Nó bước vào, đi từng bước cẩn thận
để không trượt ngã vì thứ nước trơn nhượt trên nền. Tìm thấy công tắc
nguồn điện, nó cắt ngay. May là nó đã đoán được cái núm cửa kia có liên
quan đến điện hoặc lửa gì đó nhé, nguồn điện này chưa đủ giết người, chỉ làm người ta bị tê tê 1 lát thôi. Nhưng chỉ bấy nhiêu cũng đủ để "nạn
nhân" lảo đảo đi nhanh qua cửa và nhận ngay chậu nước từ trên cao. Nước
đó lại là nguyên liệu của phần vồ ếch trên nền nhà và nguy cơ tiếp tục
bị dính điện. Không biết nhóc đó còn bày thứ gì nữa đây.....



Chương 22



Đời thật là hài, viết được hơn nửa rồi mà papa tắt máy, tắt hết cửa sổ lun, viết lại, hu hu

Nick của tớ: meo_mun_201

bạn nào rảnh thì add nhé, có gì tg còn nhờ giúp đỡ chứ như hôm qua thì chết mất @@

_________________________

Nam hí hửng chạy vào phòng điều khiển với nụ cười tươi rói:

- Thế nào rồi? Bắt đầu chưa?

Trên 9 màn hình ở phòng điều khiển hiện lên toàn bộ hình ảnh căn phòng nó đang đứng. Nhóc Nam ỉu xìu:

- Qua được vòng 1 rồi à?

Mấy chú nhân viên quản lí và theo dõi các camera trong nhà hồ hởi nói:

- Vâng thưa cậu hai. Cậu bé đó có vẻ rất....... quen với những cái bẫy thế này.

Nhóc Nam đòi xem lại đoạn băng khi nó đứng ngoài hành lang rồi đăm chiêu suy nghĩ với nụ cười thích thú. Liệu nó có đến được phòng bên không?

Nó nhìn cánh cửa trước mặt - dẫn sang phòng bên thì giơ chân định bước thẳng. Mắt Nam chợt lóe sáng lên. Nhưng nó thu chân lại, quyết định bước theo hình zic zac, 2 viên gạch 1 bước. Nhóc Nam mừng hụt nhưng vẫn còn đang đắc thắng lắm. Vì nó không biết rằng đó đâu hẳn là con đường tốt nhất....

Khi còn 3 bước nữa là tới cửa, nó nhảy qua ô gạch tiếp theo để tới gần cánh cửa thì "cạch cạch", "víu víu". Hàng trăm mũi tên đầu bọc giấy từ đâu lao ra nhắm thẳng về phía nó, nó quơ lấy mẫy mũi tên làm vũ khí rồi vừa nghiêng người né vừa đỡ lại làm các mũi tên rơi xuống đất lả tả. Mỗi mũi tên rơi xuống là 1 loạt ô gạch bật lên với đầy gai nhọn. Nếu là người bước thì chỉ cần bước đến ô thứ 4 thôi sẽ không còn đường đi nữa. Nhưng nó đang đứng trên 1 trong số 18 ô theo hình zic zac, là những ô an toàn. Mỉm cười bước tiếp và xoay nắm cửa, nó tươi cười nhận ra mình đang đứng ở..... lối hành lang khi nãy. Cửa mà nó vừa mở là cửa vào của căn phòng này.

Nhóc Nam nhìn qua màn hình thấy nó đứng hóa đá và bực bội thì thích thú ngồi ôm bụng cười. Mấy chú theo dõi camera cũng bật cười nhưng vẫn phục nó thoát khỏi những cái bẫy trước đó. Hơn trăm người cậu hai mời đến thì đa số đều bị dính ngay ở vòng 1, khoảng 30% đến được vòng 2, 10% đến được vòng 3 nhưng chỉ có 1 người duy nhất bước qua được cánh cửa cuối phòng ấy...

Nhóc Nam mỉm cười ranh mãnh, chống 2 cùi tay lên bàn và đan 2 bàn tay vào nhau, lẩm bẩm:

- Đây là vòng 3. Sẽ thật đơn giản nếu anh biết cách và cũng vô cùng nan giải nếu anh làm phức tạp hóa nó lên...

Nó quay lại, đống tên khi nãy đã biến mất, những viên gạch cũng đã trở lại hiền lành như trước. Nó nhìn lại toàn bộ căn phòng trống rỗng chỉ toàn tường và gạch màu trắng, cánh cửa bên kia nằm hơi chéo so với bên này 1 chút. Thiết kế căn phòng tạo cho người ta có ảo giác sắp đến được cửa bên kia và cứ "đi thẳng", nhưng thực chất lại đang trở lại cánh cửa đã vào. Nó mỉm cười bước theo con đường zic zac khi nãy. Nhóc Nam theo dõi chăm chú hơn, miệng vẫn giữ nụ cười đắc ý.

Nó đến ô gạch làm cho tên bắn ra, không thể nhảy cóc qua ô tiếp theo được nên nó đành bước tiếp và phải tránh tên 1 lần