pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 23:58 15/12/2015

Lượt xem: 1342325

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2325 lượt.

hảy qua dây
chun là sẽ cho em đạt, bất luận là kiểu vượt, úp lưng, chạy hay nhảy đều cho
phép… nhưng kết quả là em ấy vẫn phải thi lại.



Được rồi, chống đẩy không dậy nổi, coi như sức không
đủ, chỉ có thể chống đẩy mười chín cái là cô ấy đã kiệt sức rồi, thế còn bảng
thành tích trên tay cô thì sao? Nói thi chạy tám trăm mét học kì trước, cô
không có thành tích là sao? (Sinh viên số mười tám dưới nước đang kêu oan: Đâu
có, thưa cô, tám trăm mét của em thực ra cũng có thành tích, có điều khi chạy
đến đích, thầy giáo tính điểm tưởng rằng phía sau không còn ai nữa nên đã cho đồng
hồ dừng lại. Oan uổng quá, thực ra em mới chỉ chạy sáu mươi phút, thầy lại
không đợi thêm một chút…)



Nám Nám đứng dậy chờ sinh viên số mười tám vừa trôi
vừa bò đến điểm cuối của bể bơi, lại lần nữa phát lệnh: “Chuẩn bị!… Bắt đầu!”



Lần này, sinh viên số mười tám biểu hiện rất dũng
mãnh, vừa nhảy mạnh xuống… đã… không thấy lên nữa, chỉ thấy một đường sáng dưới
màn nước lao thẳng tới đích nhanh như chớp, dũng mãnh như hổ một cách tự nhiên,
thoải mái. Khí thế hào hùng ấy làm chấn động tất cả giáo viên và sinh viên có
mặt, hầu như tất cả mọi người đều muốn hét lên một câu trong khi cô ấy đang đùa
với tính mạng dưới nước:



“Chị ơi, chị bơi lệch rồi…”. (Sinh viên số mười tám
dưới nước không đeo kính bơi, trong lòng thấy khó hiểu: Mệt quá, sao vẫn chưa
tới đích vậy, rõ ràng là mình đã rất cố gắng, mắt rất khó chịu, hẳn là sắp đến
đích rồi? Sao vẫn chưa sờ thấy bức tường của điểm đích nhỉ?)



Nám Nám nhìn bóng dáng mờ mờ mặc bộ đồ bơi màu hồng
phấn gần như rơi ngay trước mặt, thấy cô sinh viên số mười tám đang men theo
đường đích bơi về phía bên phải chín mươi độ, thoáng cái đã rẽ thành hình chữ
L, sau đó mới chuẩn bị rẽ hình chữ U bơi quay về điểm xuất phát, đành phải kịp
thời quyết định thổi còi thật to.



Cô sinh viên số mười tám đang cố gắng vùng vẫy dưới
nước cuối cùng đã nghe thấy tiếng còi chói tai, cô không hiểu, giãy giụa ngoi
lên khỏi mặt nước, đang khó chịu vì chưa tới đích mà sao đã bị cô giáo thổi
còi, chỉ thấy hai mắt Nám Nám phát sáng chạy tới ngồi xổm xuống phía trước
mình, kinh ngạc nói: “Nhân tài à, tròn hai mươi phút đồng hồ em không nghỉ rồi
đấy”. (Lời tác giả: Nám Nám à, cô ấy đổi lại đã uống nước cùng khí không ít
đâu, điểm này tôi có thể chứng minh.)



Sinh viên số mười tám: “…”



Nám Nám: “Em có có hứng thú tham gia vào đội tuyển bơi
của trường không? Tố chất của em như vậy tuy hơi kém một chút nhưng bồi dưỡng
cũng có cơ hội.”



Sinh viên số mười tám: “…”



Nám Nám: “Em đồng ý không, em nói đi chứ!”



Sinh viên số mười tám: “Vâng, thưa cô, em vẫn đang bị
sặc đây ạ. Cô có thể tha cho em không ạ?”



Nám Nám: “…”



Đang định đi sâu trao đổi với thiên tài bơi thêm một
lần nữa, khóe mắt cô chợt lóe sáng, phát hiện ra đôi chân trắng đang chầm chậm
đi tới. Nám Nám ngẩng đầu nhìn về phía vật thể trắng ngần, nhìn thẳng vào chiếc
quần bơi hình tam giác màu đen, bên ngoài có một vật thể đáng nghi, lại ngẩng
mặt lên nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm của Ninh Hạo Nhiên đang nhìn xuống cô:
“Khi nào thi đấu đây?”



Nám Nám cảm thấy cái tên Ninh Hạo Nhiên này rất thông
minh. Anh ta biết làm thế nào để cho đối thủ bị phân tâm, sau đó lại khiến cho
đối thủ thân tàn trí kiệt. Cô cảm thấy dấu hiệu của một dòng chất lỏng nóng hổi
đang chảy từ mũi xuống, vội vàng hít sâu một hơi, trong nháy mắt xóa sạch dấu
vết của chất lỏng bị nghi ngờ là máu mũi.



Cô vẫn ngẩng đầu, có điều, lại hướng về phía không có
Ninh Hạo Nhiên, uể oải chống tay đứng dậy, khách sáo cười mỉa: “Tùy anh, tôi sẽ
chiến đấu.”



Ninh Hạo Nhiên im lặng, đây là cơ hội cuối cùng anh
dành cho cô, thế mà vẫn bị Nám Nám để lãng phí. Anh ta tức giận, ném ra một
câu: “Vậy thì cô hãy làm vài động tác khởi động cho ấm người một chút đi, đừng
có xuất hiện với tình trạng như năm đó.”



Năm đó… năm đó, Ninh Hạo Nhiên vẫn còn không biết xấu
hổ khi nhắc lại năm đó sao? Nếu anh ta không nhắc lại, có thể cô sẽ khoan dung
độ lượng mà tha thứ cho anh ta. Kết quả là không chỉ có chút tình nghĩa nào mà
lại còn bộc lộ ra thái độ và vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo. Rốt cuộc thì hắn thật sự
vô liêm sỉ hay hắn giả bộ vô liêm sỉ, sao có thể quên đi rốt cuộc lúc đó, hắn
đã từng làm điều gì với cô?



Khi đó, lực tay của cô không đủ, lực chân thì thừa,
vận động ở bên cạnh bể bơi lớn như vậy, đừng nói là không tiến được lên phía
trước, trái lại còn lùi năm bước. Đây không phải sai lầm của cô, nhưng hành vi
chế nhạo cô chính là sai lầm của anh ta. Ninh Hạo Nhiên tuyên bố trước mặt mọi
người rằng anh sẽ làm cho cô đầu hướng tới điểm xuất phát, mông hướng về đích,
sau hai mươi phút chưa