Tác giả: ZuzuLinh
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3570 lượt.
g ăn bánh
ngọt, đường trong máu đấy! - Lạc Thiên cũng mong cô bồi bổ sức khỏe, miễn là
đừng tiêu thụ những loại hoa quả chỉ ngon miệng mà không thực sự tốt.
- Tôi ăn cho tôi chứ cho anh à, bỏ tay ra! - Khả Vy cứng rắn.
- Nhưng… dê con không thích thế ! - Thật là khó khăn để nói lên chủ ngữ thực sự
trong mục đích của câu nói, Lạc Thiên chặn tay cô lại.
- Tôi thích nuôi lợn chứ không thích nuôi dê! - Cô vừa nói vừa cắn chocopie
khiến hàm răng đen xì như bà lão nhai trầu. Cô làm vợ của anh ta để sau này
giương mắt nhìn anh ta « tái giá », thì con dê hay con lợn con cũng là vô
nghĩa.Cô đưa tay trái chống bụng, hai chân cho hẳn lên ghế.
Lạc Thiên đành châm trước, anh bóc giùm cô đồ ăn nhưng chỉ chọn những món tốt
cho sức khỏe và tăng chất dinh dưỡng nhưng lạ thay cô không hề đoái hoài đến
chúng. Hơn ai hết anh hiểu phụ nữ mang thai cần được chiều chuộng và quan tâm
gấp bội.
Khả Vy biến hóa qua trí tưởng tượng bằng phép tượng hình, cô cho rằng tất cả
những thứ mình đang ngấu nghiến là từng lời lẽ xát muối của Cao Lạc Thiên. Cô
nuốt gọn ghẽ như ao ước cuốn chúng thành tàn tro.
Vũ Gia Minh vừa mới sắp xếp một căn phòng cho người bạn cùng làm ăn cách
xa nơi trung tâm để tránh tai tiếng. Người bạn này cùng hoạt động vũ trường với
anh, tuy nhiên công ty của cha anh ta hiện đang trong tình thế ngàn cân treo
sợi tóc, hiện thời cần phải tránh hoạt động của viện kiểm soát. Sau khi tận
tình dặn dò các nhân viên của mình chăm sóc khách chu đáo, Gia Minh trả không
gian yên lặng về cho anh ta. Ngay trong gara của nhà nghỉ, anh vô tình trông
thấy một cặp nhân tình, người đàn ông có dáng dựa với cha của Lạc Trung, còn cô
nàng sánh bên có vóc dáng của một thanh niên trẻ. Vốn không hứng thú với chuyện
riêng tư của người đời nên anh phóng xe về căn hộ của mình. Hình như anh đã
từng trông thấy cô gái kia ở nơi nào đó một lần.
Quả nhiên giác quan của Gia Minh không sai, người phụ nữ đó chính là Yến Yến,
người đã đem mang giấc mơ cổ tích đến cho Khả Vy.
- Em à, đừng dùng thuốc lá bừa bãi, em nên nhớ mình đang mang trong mình dòng
máu nhà họ Cao đấy !
Yên Yến khoác trên mình một tấm khăn mỏng, nằm trên ghế dài phả khói, cô ta
theo dõi những tấm ảnh về cặp vợ chồng trẻ.
- Lạc Thiên, tưởng cậu ta tinh tường cỡ nào, không ngờ cũng bị màn kịch của con
nhỏ này làm mờ mắt. Anh có mắt chọn diễn viên đấy ! Con trai của mẹ thật may
mắn khi có một ông bố tốt như thế ! - cô ta tiếp tục hút thuốc, - Đời bèo bọt !
Đáng trách Yến Yến này không đủ khả năng để nuôi con ! - Cô ta khẽ rít một hơi
dài, quãng đời tuổi thơ sống với người cha say xỉn và bất lương làm cho Yến Yến
tin tưởng tuyệt đối vào việc giao chính máu mủ của mình cho người đàng hoàng tử
tế dù có ít nhiều thói xấu về phụ nữ. Những ngày qua từ xa quan sát, Yến Yến
thầm ghen tị với cô gái Khả Vy, cô ấy thật sung sướng khi có một người đàn ông
quan tâm đến đứa trẻ. Người mẹ bệnh tật quá cố cũng chỉ mong chồng lo gánh
trách nhiệm với Yến Yến, ấy thế mà ông ta có thèm đoái hoài gì đến.
- Ây, em đừng não nề như thế, anh sẽ không để con chúng ta thiệt thòi đâu. Lạc
Thiên nó hơn anh, anh chỉ là một người đàn ông tồi, còn nó suy nghĩ thấu đáo và
đặt hai chữ gia đình lên nhất ! Cũng may, vì nó quý trẻ con nên con bé Khả Vy
mới được săn sóc đâu vào đấy !
Theo như bà Cao thuật lại từ những ngày đầu của cuộc hôn nhân giữa Lạc Thiên và
kẻ ngoại đẳng, Ông Trương cho rằng anh không hề thấy một chút thu hút gì ở cô
vợ trẻ, Bà Cao vẫn cứ ái ngại về những cử chỉ yêu thương mà Lạc Thiên đã thể
hiện với Khả Vy, theo ông chẳng qua do quá bất ngờ và hạnh phúc vì thiên chức
làm bố nên anh đã không mảy may do dự nghi ngờ kế hoạch, chứ nào phải nhờ tài
cán của con bé thuê từ cô nhi viện kia.
- Con nhỏ nào sẽ nối gót phúc phận được chăm ẵm con của Yến Yến này ? - Cô ta
giữ âm vực lưng lửng, vừa hững hờ mà rất chú tâm.
- Ban đầu anh định vun cho Nhược Lam, con gái của tập đoàn Trịnh Thế, nhưng Lạc
Thiên không đồng ý nên cứ biết tới đó đã, để Khả Vy hoàn thành vai trò của
mình. Chưa chắc Lạc Thiên đã muốn li dị bởi nó nghĩ cho đứa con. Nếu không có
sự can thiệp của bà ta thì anh chấp nhận con bé Khả Vy làm con dâu, nó thiếu
tình thương rồi sẽ bù đắp cho con chúng ta hơn những đứa trẻ khác! Chỉ tiếc
rằng bà ta mới nắm quyền quyết định và Lạc Thiên đâu có thương yêu gì con bé !
- Cái bà Cao cậy mình lắm tiền nên bắt nạt tôi tớ ! Hay anh bỏ quách bà ta đi !
Rồi dẹp cái trò này, con em em nuôi ! Chẳng mắc mớ dây mơ gì hết !
- Ngốc, nếu anh ra đi sẽ mất hết toàn bộ công sức gây dựng suốt ba mươi năm
trời, tuổi thanh xuân, tiền bạc, lòng tin, con cái và một phần tài sản chứng
khoán. Đến khi ấy làm sao có tiền nuôi mẹ con em !
Ông Trương phiền muội hơn cả. Chính ông là trung tâm của rắc rối, ngày đầu ông
tuyên bố phản đối mối quan hệ giữa Nhược Lam và Lạc Thiên rồi sau một thời gian
lại thay đổi. Ông dự định nói cho Nhược Lam hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh
mình, lừa gạt