Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Ơi Là Vợ!

Vợ Ơi Là Vợ!

Tác giả: ZuzuLinh

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3599 lượt.

ình giàu sang, sống
trong nhung lụa, cha là chủ thầu xây dựng lớn, con trai có khả năng biến mọi
thứ thành tiền mà có ai hay một góc khuất không hề phẳng lặng nơi tâm hồn cằn
cỗi.

Chiếc xe dừng lại trước cổng viện cảnh sát, anh chỉ đáp lại sự bám sát của Khả
Vy bằng một câu nói không ngữ điệu :

- Đừng nói gì !

Chân trước đá chân sau, Khả Vy vừa nhìn ngang dọc vừa thắc mắc về lí do mình bị
giám sát bởi hai cảnh sát viên, họ kéo cô sang phòng bên cạnh nơi Vũ Gia Minh
rảo bước vào. Chiếc túi đương nhiên cũng theo anh rời khỏi cô.

- Tên ?

- Khả Vy ! - cô chưa từng nghĩ sẽ ghép ba chữ từ tên họ chồng trước tên mình,
đối với cô đó là thứ xa xỉ không thuộc về mình.

- Họ tên ? - Người lấy khẩu cung là một phụ nữ có vóc dáng mập mạp, kênh kiệu
tra vấn.

- … Triệu Khả Vy !

- Tuổi ?

Dù cho Khả Vy trả lời tôn trọng nhưng thái độ ra oai của quản cung như thể
người tình nghi không chịu hợp tác.

- Lí do phạm tội ?

- … lí do ư ? - nếu biết cô đã không rơi vào đôi mắt sâu thăm thẳm suốt quá
trình tới đây.

- Nói ! - Bà ta cầm một chiếc gậy quân dụng đập bàn, hung hăng phách lối.

- … - Im lặng là giải pháp tình thế, cũng là lời khuyên cô nhận được.

- Mày bị mèo cắp mất lưỡi hả ?

Sẽ không thể nào ngờ được khoản thời gian cô bị tước quyền công dân nhanh
nhường vậy, mặc sức lăng mạ, dường như khẩu cung được viết ra bởi những lời ép
buộc uất ức tới cùng của kẻ trong diện tội đồ. Nhưng cô không hề mở miệng gì
cả, đó cũng là cách mà Vũ Gia Minh đã đối mặt với cuộc sống của mình. Đến nỗi
khản giọng, các bà cô nhận tiền hối lộ của kẻ tội phạm mới tha cho. Khả Vy bước
ra mà hai bên tai vẫn oang oang giọng sỗ sàng, cô bắt gặp cái bóng cô đơn của
anh khuất dần phía cuối lầu.

Thì ra anh đi thang bộ lên tầng tận cùng của trạm, cả thảy là một trăm bậc. Cô
biết vì đã vô thức đi theo. Đứng trên một khoảng không chênh lệch độ cao vừa
phải với nhịp sống hối hả dưới kia, anh tựa mình vào lan can, buông thả tâm hồn
dưới ánh thái dương. Làn da tương phản với nắng vàng làm thành một sắc màu đặc
trưng khó phai, thứ hương thơm từ cơ thể phảng phất theo gió thổi vi vu. Anh
đứng đấy, trầm ngầm như một vị khách chờ đợi người tấu đàn sẽ dành tặng mình
một bản hòa ca, nhưng chờ mãi, có khi nào đã rơi vào lãng quên.

- Không ngờ anh cũng có lúc thẩn thơ ! - phá tan bầu không khí ngột ngạt của
ngày hè, cô đang tìm cách kéo anh về thực tại.

- Tôi thì không được sao ? - Đừng bất công nghĩ rằng Vũ Gia Minh bỏ qua khoảnh
khắc dừng lại chuyển động cuộc sống của chính bản thân.

- À không… tại tôi thấy là lạ ! Tôi nghĩ chúng ta nên dời khỏi viện cảnh sát !

- Tùy cô thôi, họ không làm khó đâu ! - anh không hề có ý định tiếp chuyện, đáp
lại bằng chất giọng cằn kiệm.

- Anh cùng đi chứ ? - chưa lúc nào như bây giờ cô có thể tỏ ra quan tâm tới sự
hiện diện của kẻ nam giới một cách chân tình mà không ngại ngùng trong xưng hô.

- …

Anh rít một hơi ngắn, không nói. Đôi mắt gom những nuối tiếc về một hoài bão xa
vời. Thay câu trả lời bằng việc im lìm.

- … Thực ra tôi đã từng mơ ước trở thành nữ cảnh sát bắt cướp đấy ! Nhưng đến
ngày hôm nay thì… rút lại rồi ! - Anh cần một người bạn để giãi bày chăng,
ngoài cái bóng nắng trơ trọi thì vẫn còn có người kề bên. Khả Vy không phải
người luôn lạc quan nhưng cũng không đành chứng kiến người khác bi ai.

- Không phải cảnh sát ai cũng tồi tệ như họ ! - Anh khẳng khái phát ngôn. Khóe
môi chốc lát mỉm cười rồi yên vị mím chặt. - Chúng ta về thôi, tôi sẽ chở cô về
tận nhà ! - Năm tháng qua anh đã bỏ lỡ một đam mê để bây giờ chỉ có thể thích
thú cười trong nỗi mong mỏi.

- Tôi nghe người ta nói… tôi may mắn được một chú cảnh sát cứu khi gia đình xảy
ra chuyện… ! - Trải lòng mình, Khả Vy không hy vọng tìm được sự đồng cảm từ đối
phương, cô chẳng muốn đi đâu nữa, cần một người thấu hiểu cảm giác cô quạnh.
Nhưng nhân cách của con người thật đáng sợ, cô thất vọng vì màu áo lính phục vụ
tổ quốc.

- … Vậy sao ?! - Anh đút tay túi quần, tỉnh queo thong dong bước đi như vừa mới
nghe một câu nói hết sức nhạt nhẽo.

- Này, cái thái độ của anh thật đáng ghét ! Có ai nói với anh rằng anh là kẻ
ngàn dở và đáng ghét nhất thế gian này không ? - Khả Vy cố nén hơi thở trong
lồng ngực, hai tay siết chặt. Để nói ra những dòng tâm sự về quá khứ thật khó,
bởi không muốn thù hằn với tên này, bởi đặt một niềm tư tưởng u buồn đồng cảm,
ấy thế mà không hề được lắng nghe.

- Có ! - Anh dừng lại, đứng ngang hàng, đặt góc nhìn về phía cô, hơi nghiêng
đầu.

- Hừ, đúng là không biết tại sao anh chồng tôi lại chơi được với anh ! - Khả Vy
khoanh tay bực dọc, quay gót chân về hướng cửa.

- Cô nói chứ ai ! - Vũ Gia Minh chỉnh lại vạt áo, cười khiêu khích.

Khả Vy chỉ biết mím môi hằm hằm nhìn lại. So với ông chồng trẻ con, thì kẻ này
nguy hiểm và khó lường hơn nhiều.

Cô được lắm, khá khe