Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1342543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2543 lượt.

n mũi”.

Tôi đúng là một người xui xẻo, sao lại suốt ngày gặp phải những chuyện như thế này chứ?

Sáng sớm hôm sau, Chương Ngự lại đến thăm tôi, còn nhiệt tình giúp tôi xin nghỉ phép. Tôi cảm động mỉm cười với anh, nhưng anh lại đả kích tôi: “Đã thành ra thế này còn cười được à?”

“Sao lại không cười chứ. Ít nhất em cũng chưa chết, không bị tàn tật, chỉ bị chút vết thương ngoài da”.

Chương Ngự đành bất lực lắc đầu, “Chuyện gì đối với em cũng đều có vẻ không quan trọng”. Anh nhầm rồi, không phải tôi chuyện gì cũng không quan trọng, ví dụ ngày thứ hai đầu tuần anh đã đến thăm tôi, tôi cảm thấy rất áy náy, “Tổng giám đốc Chương, hàng ngày anh đều không cần đi làm à?”

“Không cần”. Anh trả lời mau lẹ, chặn đứng luôn những câu định nói tiếp theo của tôi.

Tôi vốn định nói, anh là tổng giám đốc, một ngày phải giải quyết hàng trăm việc, không thể chỉ bởi vì chút việc vặt của tôi mà không đi làm, đó là bỏ lỡ công việc chính mà đi làm những việc không đâu.

Chương Ngự quan sát khí sắc của tôi, nói: “Sắc mặt không tốt, tối qua đã bảo em ăn táo con, em đã ăn chưa?”

“Giữa đêm hôm, đi đâu mua táo được chứ?” Anh ở nhà tôi đến tận hơn 10 giờ, siêu thị đã đóng cửa từ lâu rồi.

“Ừ, anh quên mất trong nhà em chẳng có thứ gì cả”. Anh lập tức gọi cuộc điện thoại, chỉ một lát sau, đã nghe thấy tiếng gõ cửa, hai chàng trai trẻ mỗi người bê một thùng to vào phòng.

Tôi nói: “Chương Ngự, anh làm gì vậy?”

“Đợt trước ở Tân Cương có vận chuyển bằng đường hàng không táo Hòa Điền Ngọc, có cả khô cả tươi, em để đây ăn dần”. Chương Ngự vẫn luôn hào phóng, ngay cả tặng táo cũng tặng nguyên cả thùng.

“Còn phải ăn mấy năm mới hết”. Tôi thè lưỡi.

Chương Ngự đưa tôi đến chùa Đàm Thạch cầu Phật, hai anh chàng đưa táo đến ở lại giúp tôi sửa cửa kính trong nhà tôi.

Từ lâu đã nghe nói mồng một, ngày rằm ở chùa Đàm Thạch hương khói nghi ngút, thật không ngờ ngày thường ở đây cũng đông như vậy.

“Anh thật sự tin vào việc thắp hương cầu Phật à?” Tôi hỏi Chương Ngự.

“Thà tin là có còn hơn tin là không”.

Tôi vẫn luôn cho rằng thắp hương cầu khấn là một hành vi thật buồn cười, nhưng nhìn thấy Chương Ngự thành tâm quỳ xuống trước mặt Phật, lại không thể cười nổi.

“Khả Lạc, anh cầu xin cho em được bình an nhé”. Câu nói này khiến tôi chỉ muốn bật khóc. Chương Ngự, sao anh lại có thể dịu dàng đến độ vô lý như vậy được chứ?

“Thực sự có tác dụng sao?” Tôi cố kìm nén cảm giác trong lòng mình, lên tiếng hỏi.

“Ừ, có tác dụng”.

“Vậy em cũng khấn”. Tôi cầm lấy que hương, học theo cách quỳ lạy cầu khấn của Chương Ngự lúc nãy.

Tôi cầu xin không phải cho tôi, mà là cho tất cả người thân và bạn bè tôi được bình an và vui vẻ, có Tiêu Viễn, Chương Ngự, Viên Viên, Chương Sính…

Sau khi đứng dậy, tôi đi theo Chương Ngự đến sân sau. Ở đây khá u tịch, còn có một phòng trà vắng vẻ, đã có người pha sẵn trà đợi chúng tôi.

Tôi đang khát, ngửi thấy mùi hương thơm ngát của trà Bích La Xuân, rất mong ngóng được uống, Chương Ngự lại cướp luôn, uống một hơi hết sạch.

Tôi hơi bực, “Chương Ngự, anh là gì vậy?”

“Đây là trà của anh, chuẩn bị nước lọc cho em”.

Anh nói tỉnh bơ. Tôi thầm hỏi thăm tổ tiên nhà anh. Lớp trưởng, xin lỗi cậu nhé, anh ta thực sự khiến người ta quá căm phẫn, ai bảo cậu là người nhà với anh ta.

Nghỉ ngơi một lát, nhìn thấy một đoàn người khác đang vội vã đến, khoảng bốn, năm người, có hai người vào, còn những người khác đều đứng canh ở ngoài. Một trong hai người là Côn Thiếu, còn người kia để râu quai nón, trông rất quen.

“Đã điều tra rõ sự việc chưa?” Chương Ngự vừa nhâm nhi trà vừa hỏi.

Hai người ngồi xuống, “Đã điều tra rõ rồi, nhưng có vẻ phải bó tay”. Côn Thiếu cứ nhìn tôi cười.

“Sao vậy?” Chương Ngự chậm rãi hỏi.

“Mảnh đất đó người tiếp quản không phải là ai khác, mà là bộ trưởng Tiêu của bộ tài nguyên đất quốc gia của chúng ta”. Côn Thiếu vẫn cười hi hi với tôi.

Tôi cứ tưởng trên mặt có gì, vội lau lau mặt.

Chương Ngự nghiêng đầu, nghiêng người chắn một nửa người tôi, “Đừng có liếc mắt đong đưa, cần nói với tôi thì nói với tôi”. Rõ ràng là đang nói chuyện với Côn Thiếu, nhưng lại cảm thấy như đang nhắc nhở tôi điều gì đó.

Chương Ngự đúng là heo, rốt cuộc đang nghĩ gì? Sao tôi lại có thể liếc mắt đong đưa với Côn Thiếu được, anh ấy là anh rể của Tôn Trác mà.

“Quả nhiên, không nằm ngoài dự liệu của anh. Đất đai quanh khu vực đó đều nằm trong tay ông ta. Hiện giờ khu đất đó đã tăng giá gấp mấy lần, nếu như lấy được nốt miếng đất này, thì cả khu phía tây đều thuộc về mình ông ta”. Côn Thiếu từ tốn nói.

Chương Ngự gõ gõ tay theo nhịp vào chiếc ấm Tử Sa.

“Châu Bằng, cậu thấy sao?”

Người đàn ông râu quai nón cười, “Con cáo già Tiêu Càn Quang không dễ dây vào đâu, trong tay nắm giữ mấy con át chủ bài”.

Thần sắc Chương Ng