Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.
ánh đồng trồng hoa hướng dương.
Ba tôi kể rằng, khi mẹ tôi mang thai tôi tháng thứ 8 thì mẹ tôi bị tai nạn và trở dạ. Nhưng bệnh viện yêu cầu
phải có ba tôi kí giấy chịu trách nhiệm và đóng tiền viện phí thì họ mới mổ cho mẹ tôi. Trên đường ba tôi đến bệnh viện thì bị bọn giang hồ chặn đường trả thù. Ba tôi một mình chống lại chúng nhưng không nổi, bị
thương rất nặng. Đúng lúc đó thì ba của cậu đi tới. Chính chú ấy đã giải vây cho ba tôi, đưa ba tôi đến bệnh viện kịp lúc. Nhờ có thế, không chỉ ba tôi mà cả mẹ tôi và tôi đều được sống sót. Một lần cứu ba mạng, cái
ơn đó ba tôi nguyện cả đời đi theo để trả. Nhưng ba cậu lại không coi ba tôi như thuộc hạ của mình, chỉ bất đắc dĩ mới nhờ đến ba tôi. Càng thế
món nợ ân tình càng lớn.
- Vậy nghĩa là anh biết ngay từ đầu em gái tôi là ai?- Khánh Nam hỏi
- Dĩ nhiên tôi biết. Tôi đã cố tránh xa
cô ấy. Nhưng cô ấy đến tìm tôi. Dần dần thì cái ý chí sắt đá của tôi bị
cô ấy làm cho mềm yếu đi, và rồi tôi bị cô ấy làm cho cảm động. Với tôi, Vân là một tâm hồn thanh khiết và thánh thiện như những bông hoa Hoàng
Thạch Liên trong truyền thuyết vậy.
Việt nói đến đây bèn chống tay đứng dậy:
- Tôi phải trở lại bệnh viện rồi. Nếu cậu không phiền thì cho tôi quá giang về đó được chứ?
- Tất nhiên rồi.- Khánh Nam gật đầu, tự
dưng anh có cảm tình với người thanh niên này quá! Biết đâu nếu không có chuyện của em gái anh, anh sẽ kết bạn và trở thành anh em với anh ta
chăng?
Ra đi
Khánh Nam nhận được điện thoại của Việt
bèn vội vàng rời khỏi công ty và đến nơi mà anh ta nhắn cho mình. Đó là
một đồi thông đẹp, nhưng anh chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ đến cái đẹp
bây giờ. Anh phải tìm Vân. Việt đã gặp Vân và nói rõ mọi chuyện, nhưng
không yên tâm để con bé lại một mình nên anh ta đã gọi anh đến đây đón
nó.
Không khó khăn lắm để Nam có thể tìm ra
em gái mình. Nó vẫn còn ngồi nguyên ở ngay đỉnh đồi, dưới một gốc thông
lớn. Cái cách nó ngồi co ro ở đó làm anh thấy đau lòng quá! Vân úp mặt
vào hai đầu gối, người nó run rẩy vì lạnh, và vì nó đang khóc. Thấy có
người bước đến, nó ngẩng đầu lên.
Khánh Nam ngồi xuống trước mặt con bé, cầm lấy tay nó và nói nhỏ:
- Về thôi, đừng để mẹ lo lắng.
Bất ngờ, con bé khóc to lên và vòng tay ôm chặt lấy anh. Nó nói trong tiếng nấc:
- Anh ấy đi rồi. Anh ấy đi rồi…
- Ừ… mình về thôi.- Anh vỗ nhẹ lên tóc nó dỗ dành như ngày nó còn bé.
- Anh ấy nói anh ấy không yêu em. Anh ấy nói anh ấy chỉ muốn trả thù ba… Là nói dối đúng không anh?
- Là sự thật em à! Mình về thôi, không thấy em về mẹ sẽ lo lắng đấy.
Khó khăn lắm anh mới nói hết được câu
đó. Đó là câu nói dối khó khăn nhất mà trước nay anh phải nói. Nó sẽ làm em gái anh bị tổn thương ghê gớm, nhưng thà như thế còn hơn cứ dùng
dằng mãi, mà rốt cục rồi sẽ chẳng đi đến đâu.
- Tại sao anh ấy lại lừa dối em? Tại sao?- Vân cào lên vai anh- Tại sao? Em yêu anh ấy như thế cơ mà.
- Thôi nào, người như thế em không nên nhớ làm gì. Quên anh ta đi.
Mãi hơn 30 phút sau, Vân mới ngừng khóc và đồng ý theo anh về nhà.
Một tuần sau, thấy em gái mình dù rất
buồn nhưng đã có vẻ ổn rồi, anh xin phép ba mẹ và về lại Hà Nội. Xa
Phượng Vũ mới nửa tháng mà anh đã rất nhớ cô rồi.
***
Hải Long ngồi vào bàn ăn sáng, nhìn vợ đang ngồi đọc báo, anh hỏi:
- Vân đâu, mọi khi con bé xuống sớm lắm mà?
- Sáng nay nó được nghỉ nên nó xin phép
em cho nó ngủ dậy muộn hôm nay.- Thảo Nhi ngẩng đầu nhìn chồng, đôi mắt
chị có vẻ phờ phạc- Cô Tâm, cô dọn bữa sáng lên được rồi.
- Ừ… mà sáng nay hai mẹ con rủ nhau đi mua sắm đi.- Anh gợi ý
- Vâng, để chút em lên gọi con. Trưa nay anh phải gặp đối tác đúng không?
- Ừ… anh đang cố sắp xếp việc ở trong
này rồi đưa hai mẹ con ra Hà Nội một thời gian. Có lẽ không khí ở ngoài
đó sẽ làm hai mẹ con thoải mái hơn.
Thảo Nhi khẽ gật đầu. Chị biết anh đang
cố nói tránh đi cái câu chuyện mà bấy lâu nay làm hai người đau đầu.
Nhưng như sực nhớ ra, chị hỏi:
- Nhưng còn việc học của nó nữa…
- Em nghĩ sao nếu mình để nó đi du học vài năm?
- Du học ư?- Chị ngập ngừng, đơn giản là chị không muốn xa cô con gái bé bỏng của mình chút nào.
- Nếu em thấy không thích thì thôi. Ở Hà Nội chắc cũng được rồi.
- Nghĩ lại thì em cứ thấy mình sai với bọn nhỏ hay sao ấy…- Chị thở dài.
- Cũng có lúc anh nghĩ vậy. Nhưng đây là cách giải quyết duy nhất. Cậu ta thực sự không thể làm con rể mình
được. Cái duy nhất mà cậu ta có thể cho nó lại là cái không bền vững
nhất. Tình yêu không thể nuôi sống được con người, mà nuôi được đứa con
gái vốn quen được nuông chiều như con gái chúng ta thì càng không. Mặc
dù anh rất thích cậu ta vì cậu ta khá hiểu chuyện, nhưng chỉ dừng lại ở
đấy thôi.
- Cũng tại em nuông chiều nó quá, chẳng
quan tâm đến nó nên mới để tụi nó tiến xa