pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh sáng thành phố - Full

Ánh sáng thành phố - Full

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343251

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3251 lượt.

. . . . Cậu đợi trước một lát, tôi đi điều tra một chút rồi sẽ quyết định xử lý Liêu Á Phàm thế nào."
Phương Mộc bất đắc dĩ, nói câu đã làm phiền rồi rầu rĩ ngồi trên ghế dài.
Y tá Nam lau nước mắt, ngồi vào sau bàn làm việc bắt đầu xem xét băng ghi hình. Trước khi khởi động máy quay, cô nhìn thoáng qua Phương Mộc. Phương Mộc không lên tiếng, đến nơi xa hơn ngồi xuống.
Bên trong trở về an tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng vang rất nhỏ truyền ra trong máy quay. Y tá Nam hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm màn hình, sợ rò rỉ ra hình ảnh gì đó khiến kẻ khác khó xử.
Phương Mộc khoanh tay ngồi trong góc, đột nhiên rất muốn hút thuốc, vừa lấy ra hộp thuốc lá, ý thức được mình đang trong bệnh viện, lại nặng nề nhét trở về.
Hành động ngu xuẩn của Liêu Á Phàm khiến cho Phương Mộc vô cùng phẫn nộ. Thứ nhất, anh không chút nghi ngờ Liêu Á Phàm từng có ý thương tổn Ngụy Nguy, đối với một cô gái lỗ mãng lại táo bạo như vậy mà nói, vì thay Nhị Bảo vô tội trút giận, chuyện gì cô bé cũng có thể làm ra được. Song, thương tổn Nhị Bảo chính là Giang Á, đem tức giận trút lên người Ngụy Nguy là hành vi vô cùng thấp hèn, cũng là việc Phương Mộc không thể chấp nhận được. Thứ hai, Giang Á là một người cực kỳ nguy hiểm, mà tâm trả thù lại rất mạnh, nếu hắn có thể giết chết bác sĩ điều trị Ngụy Nguy thành người thực vật, còn tiên thi nhiều lần, cuối cùng chém đầu, thương tổn Ngụy Nguy không hề có năng lực phản kháng, đồng dạng sẽ dẫn phát động cơ trả thù của hắn. Phương Mộc bảo Liêu Á Phàm đừng trêu chọc Giang Á, phần nhiều là vì bảo vệ cô bé.
Thế nhưng, Liêu Á Phàm sao lại không nghe lời như vậy chứ?
Phương Mộc đang sinh hờn dỗi, đột nhiên nghe được y tá Nam phát ra một tiếng kêu sợ hãi.
Phương Mộc theo tiếng nhìn lại, thì thấy y tá Nam kinh ngạc nhìn màn hình video, trong miệng thì thào nói: "Việc này. . . . . Việc này không có khả năng. . . . . ."
Anh tưởng rằng y tá Nam thấy được chút hình ảnh riêng tư, vừa muốn đứng dậy rời đi, y tá Nam lại ngẩng đầu lên nhìn Phương Mộc, thần tình khiếp sợ.
"Phương cảnh quan. . . . . . Đây. . . . . . " Một tay cô chỉ vào hình ảnh video, "Là tôi nhìn lầm rồi sao?"
Tâm trạng Phương Mộc kỳ quái, bước sang nhìn màn hình camera tinh thể lỏng. Trong hình ảnh là hành lang bệnh viên, thời gian hiển thị là vào 0h23 ngày nào đó. Bên trái hình ảnh là bàn y tế, bên phải là vài cánh cửa phòng bệnh đóng chặt. Từ vị trí đó đến xem, lúc ấy người quay phim đặt camera trên ghế dài của hành lang.
"Làm sao vậy?" Phương Mộc nhìn vài giây, không phát hiện có gì dị thường, "Chỗ nào lạ?"
"Anh chờ một chút." Y tá Nam đã phục hồi lại tinh thần, vội vàng không ngừng tua ngược băng ghi hình về, thời gian biến thành 0h21. Trên hình ảnh vẫn không có biến hóa gì rõ ràng, vẫn đang là bàn y tế và hành lang không một bóng người. Bởi vì quay phim vào ban đêm, hình ảnh có vẻ u ám, nhưng vẫn giữ được góc độ đẹp rõ ràng. Theo thời gian từng giây trôi qua hiển thị ở góc phải, tim Phương Mộc dần dần đập nhanh hơn.
Y tá Nam đã nhìn thấy gì?
31 giây trôi qua, trên hình ảnh đột nhiên xảy ra biến hóa.
Một cánh cửa phòng bệnh đóng chặt trong đó được mở ra. Sau đó, đầu tiên là một bàn tay thô gầy lộ ra, rất nhanh, nửa thân người xuất hiện bên cạnh cửa.
Một cô gái nhìn nhìn vào trong hành lang, tựa hồ đang xem xét có người qua lại hay không. Sau khi xác định không có ai khác, ả xoay người đóng kín cửa phòng, loạng choạng đi về hướng một đầu khác của hành lang. Động tác của ả cứng nhắc, máy móc, phảng phất như tùy thời sẽ ngã sấp xuống. Trong hành lang bệnh viện ban khuya, cô gái phảng phất như cô hồn phiêu đãng, rất nhanh liền biến mất giữa màn hình.
Phương Mộc cảm thấy huyết dịch toàn thân đều đông lại.
Phòng bệnh cô gái kia đi ra, chính là phòng số 219.
Ước chừng sau khi sửng sốt vài giây, Phương Mộc nhảy dựng lên, mở máy quay ra, lấy băng ghi hình trong đó cho vào trong túi áo, không kịp giải thích với y tá Nam đang đầy kinh ngạc, nhanh chóng lao ra khỏi khoa y tế.
Ngụy Nguy căn bản không phải người thực vật!
Người bồi dưỡng Giang Á thành Tôn Phổ thứ hai, lưu lại mã hóa án kiện ở hiện trường, chính là ả!
Phương Mộc một đường chạy như điên đến tầng hai khu nằm viện, đứng trước cửa phòng bệnh 219, anh thoáng bình ổn lại hô hấp, đưa tay đẩy ra cửa phòng.
Giang Á cũng không có trong phòng bệnh, Ngụy Nguy nghiêng người nằm trên giường bệnh, mặt hướng vách tường, chỉ để lại mái tóc dài rối tung sole không đồng đều ra bên ngoài chăn.
Phương Mộc đứng dựa cửa, lớn tiếng quát: "Ngụy Nguy, đứng lên!"
Ngụy Nguy không hề có động tĩnh gì, vẫn không nhúc nhích nằm trên giường.
"Đừng giả bộ nữa." Phương Mộc chậm rãi tiến đến, tùy thời đề phòng ả vùng dậy đả thương người, "Tôi biết cô tỉnh."
Ngụy Nguy vẫn không chút đáp lại, thân hình yên tĩnh nằm đó thậm chí ngay cả hơi thở phập phồng cũng không có.
Phương Mộc mất hết kiên nhẫn, tiến lên nhấc chăn trên người ả. Vừa hất lên, cả người đều sững sờ.
Dưới chăn là mấy cái gối, mà đầu tóc dài k