[Thiên Sư Chấp Vị I] Quyển 1 : Ly Hồn
Tác giả: Sidney Sheldon
Ngày cập nhật: 22:48 17/12/2015
Lượt xem: 1342249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.
g chiến sự cho thấy cô thật dũng cảm.- Cảm ơn ông.Marcel Falcon là người có vóc dáng cao to, rắn chắc và cặp mắt sắc nhọn.- Mời cô ngồi. Tôi có thể giúp gì cho cô?- Tôi muốn hỏi ông về chuyện của con trai ông.- À, vâng. - Cặp mắt ông ta trông có vẻ phiền muộn.- Gabriel là một đứa con ngoan.Dana nói:- Người đã đâm cậu ấy…- Tên tài xế.Dana ngạc nhiên nhìn ông ta.Hãy suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. Ông đã cho Marcel Falcon biết Taylor Winthrop mới là thủ phạm giết chết con ông chưa. Rồi, ngay sau khi biết tin Taylor Winthrop chết. Marcel Falcon đã nói gì. Chính xác những lời ông ta nói là "Có lẽ cả gia đình hắn sẽ gặp hắn dưới địa ngục.Và bây giờ Marcel Falcon đang hành động như thế. Ông ta không hề nhận ra sự thật.- Ông Falcon, khi ông còn ở NATO, Taylor Winthrop cũng có mặt ở đó.Dana quan sát nét mặt Falcon, cố tìm kiếm một sự thay đổi nhỏ. Không hề có.- Vâng. Chúng tôi đã gặp nhau. Giọng ông ta bình thản.Thế thôi sao? Dana tự hỏi. Vâng. Chúng tôi đã gặp nhau. Ông ta đang che giấu điều gì.- Ông Falcon, nếu có thể, tôi muốn nói chuyện với vợ ông…- Bà ấy đang đi nghỉ mát. Bà ấy bị suy nhược thần kinh và đang sống ở trong một tu viện ở Cannes.Marcel Falcon hoặc là hoàn toàn phủ nhận sự thật hoặc là ông ta đang tự thú rằng sự không biết này là để dành cho một lý do khác độc ác hơn nhiều.***Dana gọi điện cho Matt từ phòng của nàng ở khách sạn Plaza Athénée.- Dana, khi nào cô mới về?- Tôi chỉ còn một manh mối nữa thôi, Matt. Tài xế của Taylor Winthrop ở Brussels cho tôi biết Taylor Winthrop đã nói đến một kế hoạch nước Nga bí mật nào đó mà ông ta không muốn dừng lại. Tôi phải thử xem liệu mình có thể tìm ra ông ta nói về vấn đề gì không. Tôi muốn gặp một vài phụ tá của ông ta ở Moscow.- Cũng được. Nhưng Cromwell đang muốn cô trở về ngay, càng sớm càng tốt. Tim Drew là phóng viên của chúng ta ở Moscow. Tôi sẽ bảo anh ta đến gặp cô. Anh ta có thể sẽ được việc đấy.- Cảm ơn. Tôi sẽ không ở Nga quá một hoặc hai ngày đâu.- Dana!- Vâng!- Không có gì. Tạm biệt.- Cảm ơn. Tôi sẽ không ở Nga quá một hoặc hai ngày đâu.- Dana.- Vâng.Không có gì. Tạm biệt.Hết băng.***Dana gọi điện về nhà.- Chào bà Daley.- Cô Evans. Rất vuỉ được nghe thấy giọng cô.- Mọi việc ở nhà thế nào?- Vẫn bình thường.- Kemal sao rồi? Có chuyện gì với nó không?- Không. Cậu ấy nhớ cô lắm!- Tôi cũng nhớ nó. Tôi có thể gặp nó không?- Cậu ấy đang ngủ trưa. Để tôi gọi cậu ấy nhé?Dana ngạc nhiên nói:- Ngủ trưa? Lần trước tôi gọi về nó cũng ngủ trưa.- Vâng. Cậu ấy ở trường về và thấy mệt, nên tôi nghĩ một giấc ngủ trưa sẽ rất tốt.- Tôi hiểu… Thôi, bà nói với nó là tôi yêu nó. Ngày mai tôi sẽ gọi lại. Bảo nó là tôi sẽ mang về cho nó một chú gấu Nga.Dana gọi điện cho Roger Hudson.- Roger, tôi rất ngại phải nói ra, nhưng tôi cần ông giúp cho một việc.- Nếu có việc gì tôi có thể…- Tôi sắp sang Moscow và tôi muốn nói chuyện với Edward Hardy, đại sứ của chúng ta ở đó. Hy vọng là ông biết ông ta.- Sự thật là, tôi có biết.- Tôi đang ở Paris. Tôi sẽ rất biết ơn nếu ông có thể fax cho tôi một bức thư giới thiệu.- Tôi còn có thể làm hơn thế nữa. Tôi sẽ gọi điện cho ông ta và bảo ông ta chờ cô.- Cảm ơn ông, ông Roger. Tôi rất biết ơn.Đó là đêm giao thừa. Nàng choáng váng nhớ ra rằng nhẽ ra hôm nay đã là ngày cưới của mình. Sẽ sớm thôi.Dana tự nhủ. Sẽ sớm thôi. Nàng mặc áo khoác vào và đi ra ngoài.Người giữ cửa hỏi:- Tôi gọi taxi nhé, cô Evans?- Không, cảm ơn. - Nàng chẳng biết đi đâu. Jean Paul Hubert đã đi thăm gia đình ở xa. Đây không phải thành phố để cô đơn một mình. Dana quyết định.Nàng bắt đầu bước đi, cố không nghĩ đến Jeff và Rachel. Cố không nghĩ đến họ. Dana đi ngang qua một nhà thờ nhỏ mở cửa và như một phải xạ tự nhiên, nàng bước vào. Không khí yên ắng, lạnh lẽo trong giáo đường mang lại cho Dana cảm giác yên bình. Nàng ngồi xuống ghế và thì thầm cầu nguyện.Vào lúc nửa đêm, lúc Dana đang đi bộ trên phố, Paris chợt bừng lên với những giai điệu rộn rã và hoa giấy bay đầy trời. Nàng tự hỏi không biết lúc này Jeff đang làm gì. Có phải anh và Rachel đang làm tình. Anh đã không gọi điện. Làm sao anh ấy có thể quên rằng đêm nay là một đêm đặc biệt đến dường nào.***Trong phòng khách sạn, trên sàn nhảy, gần tủ áo, chiếc điện thoại di động rơi ra từ túi xách của na đang đổ từng chuông dài.Ba giờ sáng Dana mới trở về khách sạn Plaza Athénée. Nàng lên phòng, cởi quần áo và nằm vật ra giường. Đầu tiên là bố nàng và bây giờ là Jeff. Việc bị bỏ rơi chạy qua cuộc đời nàng như một vệt đen kéo dài qua tấm thảm. Mình sẽ không cảm thấy hối tiếc cho mình, nàng thề. Nhưng nếu hôm nay là đám cưới của mình thì sao? Ôi Jeff sao anh không gọi cho em.Nàng vừa thổn thức vừa chìm vào giấc ngủ.Chú thích:(1) Đạt đỉnh cao của sự thành đạt