Tác giả: Dan Brown
Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015
Lượt xem: 1344283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4283 lượt.
a-de vào họ. Langdon còn nhìn rõ đốm đỏ sáng rực nhảy nhót trên ngực anh.- Rất vui được gặp lại ông, Giáo sư, - một giọng nói gắt gỏng quen thuộc vang lên. Đám đặc vụ tách ra, và bóng dáng nhỏ thó của Giám đốc Sato thản nhiên bước vào, băng qua phòng khách và dừng lại ngay trước mặt Langdon - Tối nay ông đã đưa ra những lựa chọn không hợp lý chút nào.- Cảnh sát đã tìm thấy Peter Solomon,- Langdon buộc lòng phải lên tiếng - ông ấy đang rất nguy kịch, nhưng vẫn còn sống. Mọi chuyện kết thúc rồi.Sato không để lộ ra rằng liệu bà ta có ngạc nhiên trước thông tin ấy không. Bà bước về phía Langdon và chỉ dừng lại khi còn cách anh vài phân, ánh mắt vẫn hết sức điềm tĩnh.- Giáo sư, tôi dám quả quyết với ông rằng, chuyện này chưa đâu vào đâu để mà kết thúc cả. Bây giờ cảnh sát có nhập cuộc thì mọi việc chỉ tổ nghiêm trọng thêm. Như tôi đã nói hồi tối, đây là một tình huống cực kỳ tế nhị. Lẽ ra ông đừng nên bỏ chạy cùng với cái kim tự tháp thì hơn.- Thưa bà. - Katherine buột miệng - tôi cần gặp anh trai tôi. Bà cứ việc lấy kim tự tháp, nhưng bà phải để…- Tôi phải? - Sato hỏi vặn, quay ngoắt sang Katherine - Chắc cô là cô Solomon? - Bà ta nhìn Katherine với đôi mắt rực lửa rồi ngoảnh lại bảo Langdon - Đặt cái túi da lên bàn. Langdon liếc nhanh hai đốm la-de trên ngực mình. Anh thả túi xuống bàn cà phê. Một đặc vụ thận trọng tiến lại, mở khoá và vạch hai vành túi. Đám hơi nước bị giữ bên trong liền phà ra ngoài. Tay đặc vụ chĩa ngọn đèn vào lòng túi, chăm chú quan sát một lúc khá lâu vẻ lúng túng, sau đó gật đầu với Sato. Giám đốc OS bước tới và ngó vào cái túi. Kim tự tháp cùng cái chóp ướt sũng lấp loáng trong quầng sáng của ngọn đèn pin. Sato cúi xuống, nhìn thật sát cái chóp vàng. Langdon nhận ra là bà ta mới chỉ trông thấy nó trên bản chụp X quang.- Chữ khắc - Sato lục vấn - Nó có ý nghĩa gì không? “Bí mật giấu trong Tổ Chức à?- Chúng tôi không dám chắc, thưa bà.- Tại sao kim tự tháp lại nóng bốc hơi thế này?- Chúng tôi thả nó vào nước sôi, - Katherine nói không chút do dự - Đó là một phần của quy trình giải mã. Chúng tôi sẽ thuật lại tất cả mọi chuyện, nhưng hãy để chúng tôi đi gặp Peter. Anh ấy đã trải qua…- Các vị luộc kim tự tháp ư? - Sato hỏi lại.- Tắt đèn pin đi. - Katherine nói - Hãy quan sát cái chóp. Có thể bà vẫn còn nhìn được đấy.Tay đặc vụ tắt đèn. Sato quỳ xuống trước cái chóp. Từ chỗ đứng của mình, Langdon thấy nội dung trên cái chóp vẫn còn sáng lờ mờ.- Tám Quảng trường Franklin ư? - Sato nói, giọng ngạc nhiên.Phải, thưa bà. Mấy chữ đó được viết bằng thứ sơn nóng sáng hoặc một loại tương tự. Độ 33 thực ra là…- Thế còn địa chỉ? - Sato hỏi - Gã kia cần thông tin này đây phải không?- Phải, - Langdon đáp - Hắn tin rằng kim tự tháp là tấm bản đồ ghi địa điểm, là chìa khoá mở vào một kho tàng, và kho tàng đó là những Bí mật cổ xưa.Sato lại quan sát cái chóp, vẻ hoài nghi lộ rõ.- Hãy cho tôi biết - bà ta hỏi, giọng pha đôi chút sợ hãi - các vị đã liên lạc với gã đàn ông ấy chưa? Đã đưa cho gã địa chỉ này chưa?- Chúng tôi đã thử - Langdon kể lại nội dung cuộc gọi tới số di động của gã bắt cóc.Trong khi nghe Langdon nói, Sato liên tục đưa lưỡi liếm hàm răng vàng khè. Nghe xong, bà ta quay sang một đặc vụ, hạ thấp giọng đầy kiềm chế, mặc dù bộ dạng gần như điên tiết trước diễn biến mới này.- Đưa ông ta vào đi. Ông ta ngồi trong chiếc SUV ấy.Tay đặc vụ gật đầu và thông báo vào máy bộ đàm:- Đưa ai vào cơ - Langdon hỏi.- Người duy nhất có khả năng dàn xếp tình trạng lộn xộn khốn kiếp mà các vị vừa gây ra!- Lộn xộn gì chứ? - Langdon vặc lại - Bây giờ Peter đã được an toàn, mọi việc…- Lạy Chúa! - Sato nổi khùng - Vấn đề không nằm ở Peter! Bên Điện Capitol tôi đã cố giải thích như vậy, nhưng ông chọn cáchchống đối chứ không phải hợp tác với tôi! Rồi ông làm rối beng mọi việc. Ông đã cắt đứt liên lạc với gã kia khi tự phá điện thoại di động của mình (mà lúc đó chúng tôi đang lần theo ông). Địa chỉ này, mặc xác nó ở đâu, cái địa chỉ mà ông vừa phát hiện này là cơ hội duy nhất để chúng tôi bắt thằng điên ấy. Tôi cần ông chơi trò chơi của hắn, đưa địa chỉ cho hắn, như thế chúng tôi mới biết phải tóm hắn ở chỗ quái quỷ nào!Langdon chưa kịp phản ứng thì Sato đã trút cơn thịnh nộ còn lại lên Katherine.- Còn cô, cô Solomon! Cô biết chỗ thằng điên này sống phải không? Tại sao cô không nói với tôi mà lại đi gọi một kẻ tuần tra tới nhà hắn? Cô không thấy là cô đã huỷ hoại mọi cơ hội tóm hắn ở đó. Tôi rất mừng là anh trai cô được an toàn, nhưng để tôi nói cho cô rõ, tối nay chúng ta phải đối mặt với một tình thế gay go mà tác hại của nó không chỉ giáng xuống gia đình cô. Tác hại ấy sẽ ảnh hưởng đến toàn thế giới. Kẻ bắt cóc anh trai cô có sức mạnh rất ghê gớm, và chúng tôi cần tóm hắn ngay lập tức.Khi Sato kết thúc bài diễn văn của mình thì cái bóng lịch lãm, dong dỏng cao của Warren Bellamy tiến ra khỏi bóng tối và bước vào phòng khách. Trông ông rúm ró, thâm tím và run bần bật…như thể vừa đi qua địa ngục.- Warren! - Langdon đứng lên - ông ổn chứ?- Không, - viên Kiến trúc sư đáp - Không ổn lắm.- Ông biết chưa nhỉ? Peter an toà