Tác giả: Dan Brown
Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015
Lượt xem: 1344306
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4306 lượt.
Ông là một bánh răng rất quan trọng trong một cỗ máy đồ sộ. Nếu ông không nghe tôi, hay cố gắng truy tìm tôi, thì Peter sẽ chết. Tôi thề đấy.
- Theo tất cả những gì tôi biết thì Peter đã chết rồi.
- Peter vẫn còn sống, thưa Giáo sư, nhưng ông ấy rất cần sự giúp đỡ của ông đấy.
- Thực sự thì mày đang mong muốn điều gì? - Langdon quát vào điện thoại.
Mal’akh im lặng chốc lát rồi đáp.
- Rất nhiều người truy tìm các Bí mật cổ xưa và tranh giành sức mạnh của những bí mật ấy. Tối nay, tôi sẽ chứng minh những bí mật ấy là có thật.
Langdon im lặng.
- Tôi khuyên ông hãy xử lý cái bản đồ ngay đi, - Mal’akh nói - Tôi cần thông tin này trong ngày hôm nay.
- Hôm nay ư? Đã hơn 9 giờ tối rồi.
- Chính xác. Thời gian không còn nhiều đâu.
CHƯƠNG 44
Biểu Tượng Thất Truyền
Dịch giả: Nguyễn Xuân Hồng
Chương 44
Jonas Faukman, biên tập viên Thời báo New York, vừa tắt đèn trong văn phòng của mình ở Manhattan thì điện thoại đổ chuông.
Anh không hề có ý định nghe máy giờ này - nhất định thế, cho tới khi nhìn thấy danh tính người gọi. Hay ho đây, anh nghĩ bụng và với tay nhấc ống nghe.
- Cậu sẽ xuất bản chứ - Faukman hỏi, vẻ nghiêm túc.
- Jonas! - Giọng Robert Langdon đầy lo lắng - ơn Chúa là cậu vẫn còn đó. Tớ cần cậu giúp đỡ.
Tinh thần Faukman phấn chấn hẳn.
- Cậu đã xong bản thảo cho tớ biên tập rồi phải không Robert? Xong rồi hả?
- Không, tớ cần thông tin. Năm ngoái, tớ có giới thiệu cậu với một nhà khoa học tên là Katherine Solomon, em gái Peter Solomon ấy?
Faukman cau mày. Không có bản thảo.
- Cô ấy tìm một nhà xuất bản để ra cuốn sách về Lý trí học? Cậu còn nhớ cô ấy không?
Faukman đảo mắt.
- Rồi. Tớ nhớ, và vô cùng biết ơn vì vụ giới thiệu đó. Cô ấy không những từ chối cho tớ xem kết quả các nghiên cứu của mình mà còn không muốn xuất bản bất kỳ thứ gì cho tới một ngày quái nào đó trong tương lai cơ.
- Jonas, nghe tớ này, tớ không có thời gian đâu. Tớ cần số điện thoại của Katherine. Ngay bây giờ. Cậu có không?
- Tớ phải cảnh báo cậu rằng… cậu đang làm một việc vô vọng đấy Cô ấy trông rất tuyệt, nhưng cậu không gây ấn tượng cho cô ấy bằng…
- Đừng đùa, Jonas, tớ cần số điện thoại của cô ấy ngay.
- Được rồi… chờ nhé - Faukman là bạn thân của Langdon đã nhiều năm, đủ để biết khi nào thì Langdon nghiêm túc. Anh gõ tên Katherine Solomon vào cửa sổ tìm kiếm và bắt đầu rà máy chủ e-mail của công ty.
- Tớ đang tìm đây, - Faukman nói - Nhưng để làm gì chứ, khi gọi cho cô ấy, có thể cậu sẽ không muốn gọi từ bể bơi Harvard đâu. Như thế thì chẳng khác gì cậu đang ở trong trại tâm thần.
- Tớ không ở bể bơi. Tớ đang ở trong một đường hầm bên dưới Điện Capitol.
Nghe giọng Langdon. Faukman cảm nhận được rằng bạn mình không hề đùa cợt. Có chuyện gì với thằng cha này vậy nhỉ?
- Robert, sao cậu không ở nhà và viết sách nhỉ? - Máy tính của Faukman dừng lại - Được, nào… tớ có đây rồi - Anh lật qua danh sách e-mail dài dằng dặc - Hình như tớ còn số di động của cô ấy.
- Tớ sẽ ghi lại ngay.
Faukman đọc số điện thoại cho Langdon.
- Cảm ơn nhé, Jonas, - Langdon nói, giọng cảm kích - Tớ nợ cậu lần này.
- Cậu nợ tớ một bản thảo, Robert. Cậu định bao lâu nữa…
Máy ngắt.
Faukman đăm đăm nhìn ống nghe và lắc đầu. Xuất bản sách sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu không có các ông bà tác giả.
CHƯƠNG 45
Biểu Tượng Thất Truyền
Dịch giả: Nguyễn Xuân Hồng
Chương 45
Katherine Solomon ngạc nhiên khi nhìn thấy tên người gọi. Cô cứ nghĩ cuộc gọi tới là của Trish để giải thích lý do tại sao hai người họ lại đi lâu đến vậy. Nhưng người gọi không phải là Trish.
Hoàn toàn không phải.
Một nụ cười bẽn lẽn thoáng hiện trên môi Katherine. Liệu tối nay còn chuyện gì lạ lùng hơn nữa không?
Cô mở máy.
- Đừng nói với tôi là - giọng cô vui vẻ - Một anh chàng độc thân suốt ngày chúi mũi vào sách vở lại tìm kiếm một nhà Lý trí học chưa lập gia đình nhé?
- Katherine! - giọng Robert Langdon vang lên - ơn Chúa, chị vẫn ổn.
- Dĩ nhiên là tôi vẫn ổn, - Katherine đáp, vẻ bối rối - Chỉ phiền lòng vì anh chẳng chịu gọi cho tôi từ sau bữa tiệc ở nhà Peter mùa hè năm ngoái.
- Tối nay có một sự cố. Xin hãy nghe đây - Giọng nói trơn tru ngày thường của Langdon bỗng như vấp váp - Tôi lấy làm tiếc phải nói với chị chuyện này… nhưng anh Peter đang gặp rắc rối lớn.
Nụ cười của Katherine biến mất.
- Anh đang nói gì vậy?
- Anh Peter… - Langdon chần chừ như muốn lựa lời - Tôi không biết phải nói sao, nhưng anh ấy đã bị… bắt cóc. Tôi không rõ như thế nào và do ai, nhưng…
- Bị bắt cóc ư? - Katherine hỏi lại - Robert, anh doạ tôi đấy à? Bắt đi đâu?
- Bị bắt làm con tin - Giọng Langdon đầy bối rối - Chắc sự việc xảy ra sớm hôm nay hoặc từ hôm qua.
- Đừng đùa thế, - Katherine giận dữ - Anh trai tôi vẫn ổn. Tôi vừa nói chuyện với anh ấy mười lăm phút trước?
- Thật không?! - Giọng Langdon đầy sửng sốt.
- Thật! Anh ấy gửi tin nhắn cho tôi nói rằng đang trên đường tới phòng thí nghiệm.
- A