Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cát bụi thời gian - Full

Cát bụi thời gian - Full

Tác giả: Sidney Sheldon

Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015

Lượt xem: 1342397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.

mắt họ, thoảng hương thơm từ những cây rơm và quả chín.Megan không kìm được sự tò mò.– Sao bọn lính lại truy tìm các ông? - Cô hỏi.– Cô cứ hiểu là hai bên không nhất trí với nhau. - Jaime nói.Và cô phải bằng lòng với lời giải thích đó. Tạm thời thôi, cô nghĩ, cô đã quyết tâm tìm hiểu kỹ hơn con người này.Nửa giờ sau, khi họ tới được một khoảng trống nhưng kín đáo, Jaime nói.– Mặt trời lên rồi. Ta sẽ ở đây chờ đêm đến, - anh nhìn Megan. - Đêm nay chúng ta sẽ phải đi nhanh hơn.– Phải lắm,- cô gật đầu.– Sơ hãy dùng chăn của tôi. Tôi đã quen ngủ đất rồi. - Fellx Carpio nói với Megan.– Cái này của ông. Tôi không thể ... - Megan nói.– Vì Chúa, - Amparo gắt lên. - Chui vào chăn đi. Bọn ta không muốn bà đánh thức chúng ta dậy chỉ vì mấy con nhện chết tiệt.Có một sự hằn học trong giọng nói cô ta khiến Megan không hiểu.Không nói lời nào, Megan chui vào chăn, tự hỏi cô ta bực cái gì nhỉ? Megan nhìn Jaime kéo cái chăn của anh ta xa khỏi chỗ cô nằm một chút, rồi chui vào.Amparo cũng chui vào theo à, hiểu rồi, Megan nghĩ.Jaime nhìn với sang Megan.Sơ phải ngủ lấy sức đi. Còn một chặng đường dài đấy.Megan bị thức giấc bởi tiếng rên rỉ. Nghe như ai đó đang trong cơn đau khủng khiếp. Cô ngồi dậy, lo lắng. Nhưng tiếng rên rỉ phát ra từ trong chăn của Jaime. Chắc anh ta đang ốm lắm. Đó là ý nghĩ đầu tiên của cô.Nhưng rồi Megan nghe tiếng Amparo Jiron hổn hển:– Ôi, phải, phải:Đưa nó cho em. Mạnh lên! Phải! Nào! Nào!Mặt Megan nóng bừng.Cô vội vàng làm dấu, rồi bắt đầu cầu nguyện. Tha thứ cho con, Đức Cha.Hãy cho ý nghĩ con chỉ ngập tràn hình ảnh Người. Hãy cho tinh thần con tìm đến Người, để nó tìm đến được cội nguồn và điều tốt đẹp trong Người.Và âm thanh đó vẫn tiếp tục. Cuối cùng, khi Megan nghĩ rằng cô không thể chịu đựng thêm một khoảnh khắc nào nữa, thì nó dừng lại. Nhưng lại có những tiếng động khác làm cô không chợp mắt được. Đó là tiếng rừng đêm vang khắp xung quanh cô. Âm thanh hỗn độn cảa các loài chim quyện vào nhau, tiếng choe chóe của những con thú nhỏ và tiếng gầm gừ của các loài thú lớn.Megan nhớ tới nhà trẻ mồ côi. Cái nhà trẻ mồ côi tuyệt vời, và khủng khiếp ...***Họ gọi cô là “Megan kinh hoàng.”.Họ gọi cô là “Megan quỷ mắt xanh”.Họ gọi cô là “Megan bất tử.”.Cô lên mười tuổi.Cô đã được mang tới trại mồ côi này khi còn là đứa trẻ sơ sinh, bị bỏ rơi trên bậc cửa nhà một cặp vợ chồng nông dân, những người đang không đủ sức nuôi chính bản thân mình.Trại trẻ mồ côi là một tòa nhà hai tầng quét vôi trắng đơn sơ ở ngoại ô Avila, tại một khu nghèo của thành phố, cách xa quảng trường Desan Vicente. Trại này do Merceđes Angeles, một người đàn bà hộ pháp cùng bản tính dữ tợn mà nhiều khi làm cho những đứa trẻ được bảo trợ hiểu nhầm tình cảm thân mật bà dành cho chúng.Megan nom khác hẳn những đứa bé cùng trại, một kẻ xa lạ với mớ tóc vàng, cặp mắt xanh sáng, nổi bật so với những đứa trẻ tóc đen, mắt đen.Nhưng ngay ngày đầu, Megan cũng tỏ ra lạ lùng cả trong nhiều thứ khác nữa. Cô là một đứa trẻ có tính cách độc lập mạnh mẽ, một người cầm đầu, một kẻ chuyên gây rối.Bất cứ có chuyện gì lộn xộn trong trại thì Mercedes Angeles cũng biết ngay rằng đó là do Megan đầu têu ra.Suốt nhiều năm, Megan cầm đầu các cuộc đấu tranh đòi thức ăn. Cô tập hợp bọn trẻ lại thành một cộng đồng và bày ra những trò phản kháng hết sức thông minh, đủ làm đau đầu các nhà quản lý, gồm cả hàng chục vụ trốn trại. Chẳng cần phải nói, Megan trở nên gần gũi với mọi đứa trẻ. So với chúng, nới chung, cô nhỏ tuổi và nhỏ về cả vóc dáng hơn, nhưng chúng đều đến với cô, tìm sự chỉ dẫn. Cô tự nhiên trở thành kẻ cầm đầu. Còn những đứa bé hơn lại thích được nghe cô kể chuyện. Cô có một trí tưởng tượng kỳ lạ.– Chị Megan, bố mẹ em là ai vậy? .– À! Bố mày là một tên kẻ trộm vàng bạc thông minh. Nửa đêm ông ấy leo lên mái một khách sạn để lấy trộm kim cương của một nữ diễn viên nổi tiếng.Nhưng khi đang nhét kim cương vào túi thì cô diễn viên tỉnh dậy.– Thế bà ấy tóm được me à?– Không. Ông ấy rất đẹp trai.– Thế rồi sao nữa?– Họ phải lòng nhau, rồi lấy nhau. Thế là mày ra đời.– Nhưng sao họ lại đưa em vào trại mồ côi? Họ không yêu em à?– Đây luôn luôn là phần khó giảng giải!– Tất nhiên là họ yêu mày. Nhưng ... ờ ... họ đi trượt tuyết ở Thụy Điển và bị chết trong một vụ tuyết sụp khủng khiếp.– Tuyết sụp là như thế nào?– Là khi một đám tuyết lớn bỗng tụt xuống và chôn bố mẹ mày ở dưới đó.– Thế cả bố lẫn mẹ em đều chết à?– Chứ sao. Và những lời cuối cùng của họ là họ yêu mày. Nhưng chẳng còn ai để trông nom mày, nên mày phải vào đây.Megan cũng khao khát như những đứa trẻ khác muốn biết cha mẹ mình là ai.Đêm đêm cô thường đến với giấc ngủ bằng những câu chuyện tự bịa ra cho mình:Bố mình là một người lính tham gia cuộc nội chiến. Bố là một đại úy, chiến đấu rất dũng cảm. Bố bị thương trong một trận đánh và được mẹ là y tá chăm sóc Hai người lấy nhau, rồi bô trở lại mặt trận và hy sinh. Mẹ nghèo quá không nuôi nổi mình, nên phải để mình ở một nhà nông dân, và điều đó làm cho mẹ tan nát cõi lòng. Cô thường khóc một cách ngốc nghếch cho người cha dũng cảm đã chết và người mẹ, m