Tác giả: Sidney Sheldon
Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2399 lượt.
còn le lói, bà cay đắng nghĩ. Mình sẽ chẳng còn ở đây lâu nữa.Trên sân khấu, bà đợi cho tiếng vỗ tay lắng xuống. Họ đang tung hô một con quỷ Nêu biết, họ sẽ làm gì? Giọng bà vang lên mạnh mẽ.– Kính thưa ngài phó tổng thống, thưa các vị thượng hạ nghị sĩ, thưa ngài thống đốc Adams ...Một năm, bà nghĩ. Không biết nó ở đâu và còn sống hay đã chết. Ta phải tìm ra nó.Bà vẫn nói, một cách vô thức, tất cả những gì mà người ta muốn nghe từ bà.– Tôi vô cùng sung sướng đón nhận sự kính trọng này, không phải cho tôi, mà cho tất cả những người đã đóng góp tích cực để chia sẻ gánh nặng với những người không được hưởng sự may mắn như chúng ta ở đây ...Ký ức bà trôi ngược về bốn mươi hai năm trước, tại Gary, Indiana ...Mười tám tuổi, Ellen được nhận vào làm tại nhà máy phụ tùng ô tô của công ty Seott Industries tại Gary Indiana. Đấy là một cô gái cởi mở, hấp dẫn, rất được công nhân trong nhà máy mến mộ. Vào hôm Milo Scott đến thị sát nhà máy, Ellen được chọn để hướng dẫn cho anh.– Này, Ellie? Có phải rồi cô sẽ lấy em trai ông chủ và bọn tôi sẽ phải làm thuê cho cô không. - Ai đó hỏi trêu, – Phải. - Ellen Dudash cười vang. - Bao giờ chạch đẻ ngọn đa nhé.Milo Scott không có điểm nào Ellen mong đợi. Anh ta ba mươi tuổi, cao, mảnh khảnh. Không xấu lắm, Ellen nghĩ bụng, có vẻ nhút nhát và trịnh trọng.– Cô thật tốt bụng dành thời gian cho tôi, cô Dudasb. Hy vọng tôi không làm phiền đến công việc của cô.– Hy vọng là sẽ làm ông vừa lòng. - Cô cười.Nói chuyện với anh ta thật dễ dàng.Không thể tin được, mình đang chơi đùa với em trai ông chủ lớn. Mình sẽ kể cho ông bà già nghe.Milo tỏ ra thích thú với công nhân và công việc của họ. Ellen dẫn anh qua phân xưởng sản xuất bánh răng số tròn và dài. Cô đưa anh tới buồng tôi luyện, nơi những bánh răng được đưa vào quá trình làm cứng, rồi tới phân xưởng đóng gói, bộ phận vận chuyển ... và đến chỗ nào anh cũng tỏ ra xúc động.– Hoạt động ở đây thật là sôi nổi, phải không cô Dudash?Anh ta là chủ mọi thứ ở đây thế mà cứ như một đứa trẻ nhút nhát. Có lẽ còn có điều gì đó.Tai nạn xảy ra chính trong khu lắp ráp. Một chiếc cẩu treo tự động phía trên cao đang vận chuyển những thanh kim loại bỗng xảy ra trục trặc và một tấm thép lao xuống. Milo Scott đứng chính xác ở vị trí tấm thép sẽ rơi trúng. Ellen linh cảm thấy mối nguy, và không kịp suy nghĩ, cô xô anh sang bên, còn mình thì không tránh kịp, bị thanh sắt quệt vào.Cô tỉnh lại trong một phòng riêng tại bệnh viện, ngập trong hoa. Khi Ellen mở mắt và nhìn quanh, cô nghĩ Giống như mình đã chết và đã được lên thiên đàng Có hoa phong lan, hoa hồng, hoa loa kèn hoa cúc và cả những loại hoa mà cô chưa từng biết đến.Tay phải cô bị bó cứng, hai bên sườn bị băng bó chặt và hết sức đau đớn.Một y tá bước vào:– A, cô đã tỉnh rồi, cô Dudash. Để ôi báo bác sĩ.– Tôi ... tôi ở đâu thế?– Trung tâm Blake, một bệnh viện tư.Ellen nhìn quanh căn phòng rộng. Mình làm sao mà thanh toán nổi viện phí – Chúng tôi đang phải đối phó với những cú điện gọi tới cô – Điện nào?– Báo chí đang tìm cách lọt vào phỏng vấn cô. Bạn bè gọi điện cho cô. Ông Scott cũng gọi cho cô vài lần ...– Ông ấy có sao không?– Xin lỗi, cô hỏi sao?– Ông ấy có bị thương trong tai nạn ấy không?– Không, sớm nay ông ấy lại đến, nhưng côđang ngủ.– Ông ấy đến thăm tôi?– Phải, - cô y tá nhìn khắp phòng. - Hầu hết hoa ở đây là của ông ấy đấy.Không thể tin được.– Bố mẹ cô đang ở phòng đợi. Cô thấy gặp họ được chưa?– Tất nhiên.– Tôi sẽ để họ vào.Ôi, mình chưa từng được chữa chạy như thế này ở bệnh viện bao giờ. Ellen nghĩ.Cha mẹ cô đi vào và bước đến giường cô. Họ sinh ra ở Ba Lan, tiếng Anh của họ chưa thật sõi. Cha Ellen là thợ cơ khí, một người đàn ông thô, vạm vỡ, còn mẹ cô là một nông dân chất phác.– Mẹ mang súp cho con đây, Ellen.– Mẹ, họ cho con ăn trong bệnh viện mà.– Nhưng họ không cho con ăn món súp của mẹ, hãy ăn đi và con sẽ chóng khoẻ hơn.– Con đã xem tờ báo này chưa? Bố mang cho con một tờ đây Cha cô nói.– Ông đưa nó cho cô. Một dòng chữ đậm chạy dài, CÔNG NHÂN NHÀ MÁY LIỀU THÂN CỨU CHỦ.– Cô đọc bài viết hai lần.– Con đã có một hành động dũng cảm để cứu ông ấy.Dũng cảm à? Ngu xuẩn thì có. Nếu kịp có thời gian suy nghĩ thì mình đã cứu mình trước. ĐÓ là việc ngớ ngẩn nhất mà mình đã làm. Tại sao Mình có thể bị chết!Gần trưa hôm đó, Milo Scott đến thăm Ellen, mang theo một bó hoa lớn.– Xin tặng cô, - anh nói ngượng ngập. - Bác sĩ bảo cô sẽ chóng bình phục.Tôi ... tôi không thể nói được, rằng tôi biết ơn cô như thế nào.– Có gì đâu – Đó là một hành động can đảm nhất mà tôi được chứng kiến. Cô đã cứu cuộc đời tôi.Cô cựa mình, nhưng nó chỉ lảm cái đau chạy suốt cánh tay cô.– Cô đau lắm không?– Đau. - Sườn cô bắt đầu nhức nhối. - Bác sĩ bảo tôi bị làm sao?– Cô bị gãy một tay và ba xương sườn.Một cái tin không thể xấu hơn. Mắt cô đầy lệ.– Có chuyện gì vậy?Biết nói sao để anh khỏi cười.Cô đã chắt chiu từng đôla cho một chuyến đi tới New York. Một chuyến đi hằng ao ước, với mấy bạn gái trong nhà máy. Nó là giấc mơ của cô. Bây giờ ta sẽ dứt khỏi công việc một hay hai tháng. Nào, đi Manhattan.Ellen bắt đầu đ