Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cát bụi thời gian - Full

Cát bụi thời gian - Full

Tác giả: Sidney Sheldon

Ngày cập nhật: 22:49 17/12/2015

Lượt xem: 1342384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.

cả chúng ta đây đều có một phần trong đó, một phần trong đó, một phần của sự sống.– Thế anh nghĩ rằng em chưa từng hay sao? - Graciela hỏi và rồi lời nói cứ thế tuôn ra trước khi cô kịp dừng lại. - Em đã từng là một phần của cái cuộc sống mà anh đang nói đến nhưng đó là địa ngục sống. Mẹ em làm đĩ và tối nào em cũng có một ông bác mới. Khi mười bốn tuổi, em trao thân cho một gã, bởi lẽ em bị gã lôi cuốn và em ghen với mẹ về những gì bà ấy làm, - lời cô tuôn ra như nước lũ, - em cũng sẽ trở thành một con đĩ nếu như em đã ở lại đó để làm một phần của cái cuộc sống mà anh cho là quý giá:Không, em không tin rằng mình đã chạy trốn bất cứ điều gì. Em đã tới được một cái gì đó. Em đã tìm thấy một thế giới an toàn, một thế giới tốt đẹp và bằng an.Ricardo nhìn cô, sợ hãi:– Anh ... anh xin lỗi. Anh không định ...Cô khóc nức nở. Anh nắm tay cô trong tay mình và nói:– Suỵt! Có sao đâu nào? Mọi chuyện đã qua rồi mà! Lúc ấy em chỉ là một đứa trẻ con. Anh yêu em!Ricardo như đã ban cho cô sự xá tội. Cô đã thổ lộ với anh những điều khủng khiếp nhất trong quá khứ, vậy mà anh lại tha thứ cho cô, và điều kỳ diệu trong mọi điều kỳ diệu, anh vẫn yêu cô.Anh siết chặt cô.Có một bài thơ của Federico Garcia Lorca như thế này:Đêm không chịu đến.Nên anh không thể đến.Và em không thể đi ...Nhưng anh sẽ đến Lưỡi anh cháy bỏng cơn mưa muôi Ngày không chịu đến Nên anh không thể đến .Và em không thể đi ...Nhưng anh sẽ đến Qua bao lầy lội của bóng đêm dày đặc Ngày không đến và đêm không đến Và anh có thể chết vì em, Và vì anh.Đột nhiên cô nghĩ tới những người lính đang săn lùng họ và tự hỏi liệu cô và Ricardo yêu dấu có còn sống để kịp chung hưởng hạnh phúc đó không?


Alan Tucker quyết tâm tìm bằng được một mắt xích đang còn khuyết để lần về quá khứ. Tờ báo không đả động đến chuyện đứa bé bị bỏ rơi, nhưng tìm ra cái ngày đứa ,trẻ bị bỏ rơi được đưa tới trại trẻ mồ côi thì cũng chẳng khó khăn gì. Nếu ngày đó trùng hợp với ngày xảy ra tai nạn máy bay thì Elien Scott sẽ buộc phải có một lời giải thích rất khó ...giải thích. Bà ta chẳng dại dột đến thế, Aian Tucker nghĩ Mạo hiểm đứng chuyện người thừa kế của Scott đã chết rồi bỏ đứa bé ở thềm một nhà nông dân. Mạo hiểm, hết sức mạo hiểm. Song ở góc độ khác, hãy nhìn phần thưởng:Công ty Scott phải, bà ta cướp giật nó. Dù nó là cái kim trong bọc, ta cũng sẽ phải lôi ra bằng được, và mụ già sẽ phải trả giá đắt Đây.Tucker hiểu mình phải hết sức thận trọng. Ông ta không dám coi thường con người mà mình đang đối phó. Ông ta biết mình đang đối đầu với một quyền lực vô biên và hiểu rằng mình phải nắm chắc trong tay toàn bộ những bằng chứng trước khi hành động.Trở ngại đầu tiên xuất hiện khi ông gặp cha Berrenđo lần thứ hai.– Thưa cha, tôi cần được nói chuyện với vợ chồng người nông dân nơi Patricia - Megan bị bỏ rơi.Ông linh mục già cười hiền lành, nheo nheo mắt:– Hy vọng cuộc gặp gỡ của các vị sẽ còn lâu mới diễn ra.– Cha định nói là ...?– Họ đã qua đời nhiều năm trước đây.Mẹ kiếp. Nhưng còn có nhiều con đường khác để khám phá điều bí ẩn.– Cha nói là đứa bé đã được đưa tới bệnh viện do bị cảm lạnh.– Đúng thế.Ở đó phải còn hồ sơ.– Bệnh viện nào vậy, thưa cha?– Nó đã bị cháy vào năm l96l. Bây giờ ở đó là một bệnh viện mới. - Cha nhìn thấy vẻ thảng thốt trên mặt người khác. - Ông cần hiểu, Senor, điều ông cần tìm đã xảy ra hai mươi tám năm về trước. Biết bao nước đã qua cầu.Không gì có thể ngăn được một khi ta đã đến gần tới đích. Tucker nghĩ. Phải có một hồ sơ về con bé ở đâu đó.Phải rồi, vẫn còn một nơi nữa để tìm trại trẻ mồ côi.Ngày nào ông ta cũng báo cáo với Elien Scott.Bất cứ tình hình gì cũng phải báo tôi ngay. Tôi muốn biết, ngay lập tức, khi tìm thấy cô ta.Alan Tucker lấy làm lạ về sự khẩn cấp trong giọng nói của bà. Nhất là khi bà gằn giọng:Ngay-Lập-Tức!Bà ta dường như đang hết sức vội vã tìm một điều gì Đó đã xảy ra ngần ấy năm về trước. Sao thế nhỉ? Tạm gác đấy. Trước hết ta phải có được một bằng chứng ta đang cần.Ngay sáng hôm sau, Aian Tucker đến trại mồ côi. Ông nhìn quanh căn phòng lớn ảm đạm nơi một nhóm trẻ đang chơi ồn ào, chí chóe và nghĩ:Đây là cái nơi mà người thừa kế của triều đại Scott đã lớn lên trong khi con quỷ cái ở New York kia lại nắm tất cả tiền của và quyền lực. Phải, bà ta sắp phải san sẻ với kẻ trung thành này. Vâng, thưa các vị, hai chúng tôi sẽ tạo nên một tổ hợp vĩ đại, Elien Scott và tôi.Một phụ nữ trẻ tới chỗ ông và hỏi:– Chúng tôi có thể giúp gì cho ông, thưa ông?Ông cười. Có đấy, cô có thể giúp tôi được cả tỷ đô-la.– Tôi muốn được gặp bất cứ ai là phụ trách ở đây.– Vậy là bà Angeles.– Bà ấy có đây không?– Vâng, Senor. Tôi sẽ dẫn ông tới gặp bà ấy.Ông theo người thiếu phụ qua hành lang, rồi đến một phòng nhỏ ở cuối tòa nhà.– Mời vào!Aian Tucker bước vào phòng. Người đàn bà ngồi sau bàn khoảng tám mươi tuổi. Một thời hẳn bà khá là to cao, nhưng dáng vóc vạm vỡ giờ đây đã teo tóp lại, vì thế nhìn bà, người ta dễ tưởng bà là hình bóng của một người nào khác.Mái tóc bà đã thưa và ngả màu xám, nhưng đôi mắt bà thì vẫn tinh anh.– Xin chào, Senor. Tôi hân