Chinh Phục Mĩ Nam Thiên Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:52 17/12/2015
Lượt xem: 1341826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.
u c'ai ý nghĩ ấy không làm cô thích thú lắm .Pilar lại thở dài rồi nói:- Nếu chúng ta cho chạy máy quay đĩa rồi nhảy thì sao nhỉ ?- Cô sẽ làm mọi người bực mình . Hãy nghĩ đến việc trong nhà đang có tang, cô gái Tây Ban Nha có trái tim nhạy cảm ạ!Pilar mở to mắt và nói:- Nhưng tôi chẳng muốn buồn chút nào . Tôi không biết mấy về ông ngoại . Tôi rất thích nói chuyện với ông nhưng tôi không thể khóc được khi ông qua đời và thật là kỳ cục tỏ ra buồn rầu giả tạo .- Cô thật đáng mến - Stephen nói .Bằng một giọng hóm hỉnh cô nói:- Chúng ta có thể nhét tất tay, tất chân vào cái loa của máy quay đĩa để bịt bớt tiếng nhạc, như vậy thì không ai nghe thấy .- A! Cô thật lắm sáng kiến, phải làm theo lời cô thôi .Pilar cười và chạy nhanh ra hành lang để tới phòng nhảy ở đầu nhà . Đến trước cửa thông ra vườn cô đứng lại . Stephen vừa tới nơi cũng dừng chân theo cô .*Hercule Poirot tháo những bức chân dung treo trên tường mang ra vườn có ánh sáng để nhìn cho rõ . Anh ngẩng đầu lên và thấy hai người trẻ tuổi .- A! - Anh nói - Các bạn tới vào lúc tôi đang bận rồi .- Ông đang làm gì vậy ? - Pilar đến bên nhà thám tử và hỏi .Bằng một giọng nghiêm trang, Poirot trả lời:- Tôi đang nghiên cứu một vấn đề rất quan trọng: bộ mặt thời trai trẻ của ông Simeon Lee .- Đây là ông ngoại tôi ư ? - Pilar hỏi .- Đúng, thưa cô .Cô nhìn bức chân dung rồi kêu lên:- Thật là khác ... Ông ngoại không giống như trong bức họa ... ông già, da nhăn nheo! Người này rất giống bác Harry ... Harry trẻ hơn chừng một chục tuổi .- Phải - Hercule Poirot nói - Ông Harry đúng là con trai ông cụ . Bây giờ, nhìn đây ...Anh dẫn Pilar vào phòng khách nhìn một bức chân dung khá c.- Đây là bà Lee, bà ngoại cô ... bộ mặt dài hiền lành, tóc vàng, mắt xanh rất đẹp ...- Giống như bác David - Pilar nhận xét .Stephen dứng sau cô gái nói thêm:- Ông Alfred cũng có những nét tương tự .- Di truyền là một vấn đề thú vị - Poirot tuyên bố - Các con của ông bà Lee phần lớn giống mẹ . CÔ xem đây .Poirot lấy tay chỉ vào hình một cô gái khoảng hai chục tuổi, tóc vàng óng, cặp mắt xanh tươi cười . Dángngười giống hệt bà Simeon Lee nhưng người có phần vui tươi đầy sức sống khác với cặp mắt xanh nhạt vẻ mặt buồn bã của người vợ ông già Lee .- Ô! - Pilar kêu lên .Mặt cô đỏ lên .Cô đưa tay nâng cái mặt trên sợi dây chuyên vàng đeo ở cổ . Cô mở ra và tươi cười nhìn ông Poirot .- Mẹ tôi - Pilar nói .Poirot xem phía bên kia của mặt dây chuyền thấy chân dung một người đàn ông trẻ tuổI, tóc đen, mắt xanh tối .- Đây là cha cô ư ? - Poirot hỏi .- Vâng, cha tôi, ông rất đẹp .- Đúng thế . Rất ít người Tây Ban Nha mắt xanh, đúng không, tiểu thư ?- Người ta thấy họ ở phương Bắc . Hơn nữa bà nội tôi là người Ái Nhĩ Lan .Poirot nói với vẻ mơ màng:- Như vậy trong huyết quản của cô có dòng máu Tây Ban Nha, Ái Nhĩ Lan và Anh cùng một ít máu Bô - hê - Miêng . Cô biết tôi đang nghĩ gì không ? Với một sự di truyền như thế, cô sẽ là một kẻ thù dữ tợn .Stephen cười nói:- Cô có nhớ mình đã nói trên xe lửa rằng để trả thù một người thì cô sẽ cắt cổ hắn . Ô! ...Anh ngừng lời ... bất chợt nhận ra sự dại dột trong câu nói ấy .Hercule Poirot nhanh chóng chuyển hướng câu chuyện:- A! Tiểu thư, tôi có việc muốn hỏi cô . Tấm hộ chiếu của cô . Ông bạn cảnh sát của tôi đang muốn xem cái đó . Cô không biết những thủ tục phiền hà của người nước ngoài tạm trú tại nước Anh . Tất nhiên về mặt pháp luật thì ở đây cô là người nước ngoài .- Hộ chiếu của tôi ư ? Để tôi đi tìm . Nó đang ở phòng tôi .Poirot xin lỗi:- Tôi lấy làm tiếc là đã làm phiền cô .Anh đi theo cô gái có Stephen đi cùng . Phòng của Pilar ở đầu cầu thang .Trước khi mở cửa phòng, Pilar bảo Poirot:- Ông đợi ở đây, tôi sẽ đưa nó cho ông .Cô gái bước vào trong phòng, Poirot và Stephen đứng ở ngoài .Ân hận, Stephen nói:- Tôi quá ngốc nghếch khi nhắc lại chuyện đó . Không biết cô ấy có để ý không ? Ông Poirot, ông bảo sao ?Poirot không trả lờ ị Đầu nghiêng sang một bên, anh như đang nghe ngóng cái gì đó . Sau anh nói :- Những người Anh yêu không khí một cách kỳ quặc . Cô Estravados chắc hẳn thừa kế cái đặc tính ấy của người Anh .Stephen nhìn thẳng vào mặt Poirot:- Tại sao ?- Vì hôm nay trời rất lạnh - khác hôm qua còn có ánh nắng mặt trời - cô Estravados lại nâng một phần cửa sổ lên . Tôi ngạc nhiên khi thấy người ta thích gió lạnh như vậy .Bất chợt một tiếng Tây Ban Nha nổi lên ở trong phòng và Pilar hiện ra .- A! Tôi thật ngốc nghếch và vụng về . Chiếc túi của tôi để trên bậu cửa sổ , khi mở ra tìm giấy tờ thì tấm hộ chiếu của tôi bị rơi xuống vườn . Tôi sẽ chạy xuống để nhặt lại .- Tôi cùng xuống với cô - Stephen đề nghị .Nhưng Pilar ngoái cổ lại nói:- Không, đây là lỗi của tôi . Anh vào phòng khách ngồi với ông Poirot, tôi sẽ trở lại sau .Stephen định đi theo cô gái nhưng Poirot nắm tay anh giữ lại và nói:- Lại đằng này với tôi .Họ tới đầu kia của ngôi nha `. Khi đến đầu cầu thang lớn Poirot nói:- Chúng ta không xuống vào lúc này . Anh theo tôi vào căn phòng xảy ra tội ác ấy vì tôi muốn đặt ra cho anh một câu hỏi .Hai người đi dọc hành lang lối tới phòng của ông S