XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Mộ Bút Ký

Đạo Mộ Bút Ký

Tác giả: Nam Phái Tam Thúc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1342246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.

cắt đứt cái dây leo kia. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đến chuyện cắt đứt dây, không thèm nghĩ xem bên dưới là cái gì. Đợi đến khi dây đứt người rơi thì hối hận cũng đã muộn: chưa tới một giây sau, tôi đã rụng trúng khối nữ thi kia.

Cũng may khi chạm đất tôi cố gồng mình lên chống đỡ, bằng không khối thi thể này đã nát bét ra rồi. Nhưng lực quán tính quá lớn, tôi có muốn giữ khoảng cách với nữ thi cũng không kịp nữa. Mặt tôi dán sát vào mặt cô ta, chỉ cảm thấy lạnh ngắt, lạnh đến nỗi khiến tôi dựng tóc gáy. Tôi ngây ra, lập tức liên tưởng đến cảnh một cái lưỡi dài trườn ra từ trong miệng cô ta, chui vào cổ họng tôi, cuốn hết lục phủ ngũ tạng ra ngoài. Nghĩ đến đây tôi lại thấy may vì đây là quỷ cái, bộ dạng cũng không tệ lắm, nếu là quỷ đực thì đúng là mắc ói muốn chết.

Ngây người nửa buổi cũng không thấy có đầu lưỡi nào thè ra, tôi nhủ thầm rốt cuộc vận khí của mình cũng không tệ, gặp được một cái xác thấu tình đạt lý, liền chầm chậm ngẩng đầu, tính đường chuồn lẹ. Đầu mới ngẩng lên được một nửa, bỗng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, nữ thi kia đột ngột vòng hai cánh tay qua vai tôi. Tôi ngây ra, sợ đến nỗi thân thể cứng đờ. Tức khắc khối thi thể bên cạnh phát ra tiếng lộp cộp, tôi vừa nghe đã biết có chuyện không ổn, thầm kêu: “Ấy ông anh, rõ ràng là vợ ông anh không cho em đi, em tuyệt đối không có ý sàm sỡ, ông anh đừng hiểu lầm!”

Quay đầu nhìn lại, thì ra khi nãy tôi kéo đứt đai lưng của nó, nên một mảnh giáp nối vào đai lưng mới rơi xuống. Tôi thở phảo nhẹ nhõm, giờ đây điều may mắn duy nhất đối với tôi là đã rơi trúng khối nữ thi này, chứ không phải thằng cha bên cạnh bằng không chắc chắn quần tôi đã ướt sũng.

Cứ giằng co như thế đến hơn mười giây, thấy cô ta không tiến xa hơn, tôi tính toán len lén luồn đầu xuống dưới hai cánh tay cô ta rồi chui ra. Nhưng vừa nhích một cái, tay cô ta cũng cử động theo. Tôi tiến lên cô ta cũng tiến lên, tôi giật lùi cô ta cũng giật lùi. Tôi phát sốt ruột, liền dốc sức ngẩng cao đầu lên, nhủ thầm ta nhất định phải giãy khỏi ngươi, sau đó lăn một vòng chuồn lẹ. Không ngờ tay cô ta cử động nhanh như vậy, tôi ngẩng đầu lên liền kéo cô ta ngồi dậy luôn. Hơn nữa chấn động vừa rồi cũng khiến miệng nữ thi mở ra, giúp tôi nhìn rõ cô ta đang ngậm trong miệng một vật gì đó.



Tôi cúi đầu nhìn xuống, thấy vật kia hình như là một cái chìa khóa đồng khảm châu ngọc, hạt châu kia màu lục sẫm, xem ra cũng khá quý hiếm. Tôi không đoán ra nó là thứ ngọc gì, chỉ biết cổ nhân có tục đặt hạt châu vào miệng người chết để chống phân hủy. Nếu tôi lấy cái chìa khóa ra, không chừng nữ thi xinh đẹp ngàn năm này sẽ biến thành xác khô chỉ trong nháy mắt. Chuyện kinh khủng như thế, tôi tuyệt đối không mạo hiểm làm. Nhưng tình thế hiện tại cũng thật khó xử, tôi làm sao cõng theo khối thi thể này mà chạy trốn được cơ chứ?

Đang phân vân không quyết, đột nhiên nghe tiếng người gào rú mỗi lúc một gần. Tôi vừa ngẩng đầu thì thấy một người la hét ầm ĩ, liên tiếp đụng vào bảy tám nhánh cây, cuối cùng bị một nhánh kéo đến treo ngược trên đỉnh đầu tôi. Người này chẳng phải ai xa lạ, mà chính là tên Bàn Tử chết toi. Xem ra hắn cũng không cầm cự nổi, dẫm vào vết xe đổ của tôi, mà hình như còn bị thương nặng hơn. Cũng may hắn không đập đầu vào đâu, bị treo lơ lửng còn có sức chửi rủa: “Mẹ nó, không ngờ cái nhánh cây khốn nạn này lại khỏe thế!” Rồi hắn quét mắt qua tôi, vừa thấy tôi đã ngẩn người:”Đồng chí, không lẽ đang thả dê…”

Tôi dở khóc dở cười, cũng không dám to tiếng, đành ra hiệu bằng tay, nói: “Vớ vẩn, cô ta chết lâu rồi! Anh mau nghĩ cách giúp tôi đi!” Bàn Tử “a” một tiếng, cái mông tròn vo ngọ nguậy giữa không trung, nói:”Gì thì gì cũng phải thả tôi xuống đã chứ!” Tôi liền phi con dao đang cầm trong tay lên trên, hắn vừa vặn tiếp được, tức khắc đu người lên cắt dây. Ban đầu tôi cũng không để ý, đến khi nghĩ ra thì đã không còn kịp nữa. Tôi vừa định kêu Bàn Tử từ từ đã, Bàn Tử đã la lên oai oái rồi rớt trúng xác chết mặc giáp kia, vừa vặn đánh rớt mặt nạ của nó. Tôi vừa định ngển cổ lên hóng hớt, Bàn Tử đã xoay người, hét to vào mặt tôi: “Tuyệt đối không được nhìn, đây là một con hồ ly mắt xanh!”

Tiếc thay hắn nói quá muộn, trong tích tắc ấy tôi đã nhìn thấy gương mặt dưới chiếc mặt nạ. Vừa liếc qua một cái, đầu tôi đã ong ong, sợ đến nỗi nổi gai ốc, lắp bắp: “Đây mà là người ư?”

Phía dưới mặt nạ là một khuôn mặt trắng bệch, nhìn kĩ còn có thể mơ hồ nhận ra ngũ quan. Người này không có lông tóc, không lông mày lẫn râu, gương mặt nhọn hoắt hình tam giác, có thể nói là dị dạng. Đôi mắt hắn gần như tạo thành hai khe hở dài, đôi con ngươi màu xanh toát ra hàn quang phía sau hai khe hẹp ấy, còn những ngũ quan khác gần như không thể nhận ra nổi. Có thể nói khuôn mặt này nhìn qua cực kỳ giống một con hồ ly mặt người đang cười gằn. Đặc biệt là hai tròng mắt màu xanh của hắn, càng nhìn càng thấy quỷ dị. Thực tình mà nói thi thể bình thường tôi chẳng coi là cái thá gì, nhưng với khối thi thể đáng sợ này thì tôi không dám nhìn thẳng. Nếu không được chuẩn bị tâ