Liệu Em Có Phải Là Chìa Khóa Mở Cửa Trái Tim Anh ?!
Tác giả: Qủy Cổ Nữ
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1343751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3751 lượt.
hì chỉ ít hôm sau bạn có thể ra viện”. Ông Tuấn nói hết sức nhẹ nhàng để tranh thủ niềm tin và thiện cảm của Hinh.
“Xin tùy bác sĩ Tuấn, cháu nhất định sẽ làm theo ý bác sĩ”. Thái độ ung dung của Hinh khiến ông Tuấn thầm ngạc nhiên, không biết nên mừng hay nên lo. Nếu cô ta thực sự nhẹ nhõm thế này thì thật là quá tốt, nhưng nếu chỉ là bề ngoài thôi thì sao? Mình sẽ tìm tác nhân gây bệnh như thế nào? Biểu hiện tỉnh táo thế này sẽ là cái cớ để Từ Hải Đình bắt bẻ này nọ !
Đến giờ ăn trưa, Hinh bưng khay đến trước cửa sổ nhà ăn chờ lĩnh suất ăn. Rất đông người xếp hàng, thỉnh thoảng có bệnh nhân lỡ đánh rơi khay, cơm canh thức ăn vung vãi tứ tung trông chết khiếp, các nhân viên lại phải đến quét dọn, hàng ngũ lại càng chậm tiến.
“Cô đừng tưởng có thể trốn được tôi”. Một giọng nói lạnh tanh. Hinh ngoái đầu lại, ớn lạnh: chính là người đàn bà mặt sẹo tối qua. Rõ ràng chị ta nhân lúc các y tá không để ý đã chen ngang đứng phía đằng sau Hinh. Các bệnh nhân đứng phía sau bắt đầu chỉ trích, thậm chí có người chửi bới thô tục. Người đàn bà mặt sẹo ngoảnh lại nhăn mặt, mím môi dọa dẫm khiến mọi người cũng bớt xì xào hơn.
“Chị đừng tưởng tôi sợ chị thật!”. Hinh nói thản nhiên, chẳng buồn quay mặt lại. Cô cũng chẳng hiểu lòng can đảm của mình có từ đâu, nhưng cô biết, ở đây chỉ cô mới có thể bảo vệ cho chính cô.
Chị mặt sẹo ngớ ra, hoàn toàn không ngờ cô học sinh trông non choẹt yếu ớt này lại dám có gan như thế. Chị ta cười hì hì, đổi giọng: “Được, tôi thích cái tính này của cô! Thực ra tôi đâu có đáng sợ như thế, chỉ vì bị ở đây lâu quá thì thấy buồn. Cô lại mới đến, chưa quen biết ai nên tôi muốn kết bạn với cô để cùng âu yếm với nhau”
Hinh nghe chị ta nói hai chữ “âu yếm” thật quái dị nhưng cũng thấy sờ sợ, cô cố ra vẻ điềm tĩnh: “Tôi quá sẵn các bạn ở trường học, đằng nào thì tôi cũng không ở đây lâu, tôi chẳng lo sẽ bị cô đơn”
“Này, cô không biết thật hay giả vờ không biết thế? Đã vào đến đây thì đâu phải chỉ là nhức đầu sổ mũi lặt vặt, làm gì có chuyện dăm bữa nửa tháng là ra viện. Mà dù có ra viện thì chỉ ít lâu sau sẽ lại quay vào. Nếu không quay vào thì chỉ có một khả năng là lên chầu trời, giống như mấy cô gái ở trường cô ngày trước!”
Hinh bỗng chột dạ: “Chị cũng biết chuyện về các cô gái ấy à? Chị đã biết những gì?”
“Tôi đã ở đây mười mấy năm, sao lại không biết? “Vụ án mưu sát 405” nghe quen tai chứ?”
“Chị nói cụ thể hơn được không?” Hinh sốt ruột hỏi
“Cô đừng hung với tôi thì tôi sẽ cho cô biết. Đến giờ hoạt động tự do chiều nay, cô hãy đi bách bộ với tôi, có được không?” Chị mặt sẹo ôn tồn nói.
Hinh thấy dạ dày cô oi ói buồn nôn, cô giận mình suýt nữa mắc lừa chị mặt sẹo. Có phải tại mình uống thuốc thần kinh nên đầu óc bị lú lẫn hay không? Cô quay đi, không để ý đến chị ta nữa.
Chị ta không chịu thôi, lại bám hỏi: “Lát nữa ta cùng ngồi ăn với nhau có được không?”
“Được chứ, nếu có thể cho bà lão xấu xí này ngồi cùng hai người thì càng hay”. Người nói câu này chính là bà già đã cứu Hinh tối qua. Chắc bà phải xấp xỉ tuổi bảy mươi, lưng hơi còng nhưng đầu tóc chải rất gọn ghẽ. Mặt bà đầy những nếp nhăn, đôi mắt mờ đục, cũng không có gì khác với các vị cao niên thường gặp; bà nói năng cũng rất bình thường, nhưng tại sao phải vào nằm viện tâm thần? Nghĩ đến đây Hinh khẽ thở dài. Cô tự thấy mình rất bình thường, thế mà cũng phải vào đây kia mà!
“Bà ạ, cháu cảm ơn bà tối qua đã giúp cháu!”
Bà già lấy làm lạ, nhìn Hinh: “Tôi giúp cô cái gì nhỉ?”
Hinh lại thở dài, xem ra bà già bị vào đây không phải là không có lý.
“Thực ra chỉ cô mới giúp được cô thôi”. Bà già lẩm bẩm rồi chen lên đứng trước Hinh (nhà ăn của bệnh viện có quy định rằng người già trên 65 tuổi không phải xếp hàng khi lĩnh cơm). Bà bưng khay cơm canh từ ô cửa sổ nhỏ rồi quay đi luôn, chẳng buồn nhìn Hinh nữa. Hinh thấy lời nói của bà còn có ẩn ý gì đó, bèn bưng khay đồ ăn của mình đến ngồi bên cạnh bà.
“Cháu là Diệp Hinh, chẳng lẽ bà đã quên tối qua bà vừa cứu cháu à? Thôi được, dù bà nhớ hay quên cháu cũng xin cảm ơn bà! Cháu xin hỏi, bà là…”
Chị mặt sẹo cũng đến ngồi cùng, cười nhạt: “Bà ấy là Uông Lan San nổi tiếng ra trò! Nếu cô trò chuyện ăn ý với bà ấy, thì cô chỉ có chết! Mấy cô sinh viên của trường cô ngày trước đều thân với bà ấy, cô xem hậu quả là gì nào?”
Hinh lừ mắt nhìn chị mặt sẹo, nhưng không ngờ bà già lại nói: “Chị ta nói không sai đâu”
Hinh ngạc nhiên: “Sao lại nói thế? Làm gì có mối liên quan đó? Cháu không tin, các chị kia chết đều do các nguyên nhân khác… nói thế này tức là chắc chắn bà cũng biết về “vụ mưu sát 405”?”
“Những ai tự cho rằng mình biết, thường lại là chẳng biết gì” Bà Uông Lan San không trả lời thẳng vào câu hỏi.
“Thấy chưa, bà già này dở hơi!” Chị mặt sẹo không bỏ lỡ cơ hội, “trả thù” luôn
“Phải! Không dở hơi thì tại sao phải ở đây bốn chục năm? Trong những người hay ra vào chỗ này, có vài người nằm viện hơn chục năm là cùng, đã tưởng mình là bậc nguyên lão rồi” Bà San phản kích chị mặt sẹo,