Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mật mã Davinci - Full

Mật mã Davinci - Full

Tác giả: Dan Brown

Ngày cập nhật: 22:51 17/12/2015

Lượt xem: 1344406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4406 lượt.

n trên sàn gỗ, cô đã đoán chừng mục đích duy nhất của nó là gợi ý cho DCPJ gọi các nhân viên giải mã và khiến Sophie tham gia vào. Nhưng sau đó cô đã nhận ra rằng những con số đó cũng là đầu mối để giải mã những dòng chứ khác - một dãy số hỗn độn, một anagram bằng số. Giờ đây Sophie ngạc nhiên tột độ nhận ra rằng những con số đó còn mang một ý nghĩa quan trọng hơn nhiều. Cần như chắc chắn chúng chính là chìa khoá cuối cùng để mở hộp ký thác an toàn đầy bí ẩn của ông cô.
"Ông là bậc thầy về trò đặt câu mang nghĩa nước đôi", nói rồi Sophie quay về phía Langdon. "Ông thích bất kì thứ gì nhiều tầng nghĩa. Mật mã trong mật mã".
Langdon đã tiến về phía chiếc bục điện tử gần băng chuyền.
Sophie vớ lấy bản in từ máy tính và đi theo.
Bục điện tử có một bàn phím cỡ nhỏ giống như bàn phím của máy rút tiền tự động ATM. Màn hình hiển thị logo chữ thập của ngân hàng. Bên cạnh bàn phím là một lỗ hình tam giác.
Sophie lập tức tra chìa vào ổ khoá.
Màn hình khởi động tức thì:
SỐ TÀI KHOẢN: con trỏ chuột nhấp nháy, báo đợi.
Mười chữ số. Sophie đọc số từ bản in cho Langdon đánh vào màn hình:
SỐ TÀI KHOẢN:
13-3-2-21-1-1-8-5
Khi ông đánh xong chứ số cuối cùng, màn hình khởi động lại. Một tin ngắn viết bằng nhiều thứ tiếng xuất hiện. Tiếng Anh ở trên cùng.
CHÚ Ý:
Trước khi đánh phím "ENTER, xin kiểm tra xem số tài khoản đã chính xác chưa.
Vì sự an toàn của quý khách.
Nếu máy tính không công nhận số tài khoản này, hệ thống sẽ tự động đóng.
"Fontion Terminer?" Sophie cau mày. "Có vẻ như chúng ta chỉ có thể thử một lần thôi". Những máy chi trả tự động ATM tiêu chuẩn cho phép người sử dụng thử ba lần số nhận dạng trước khi thu hồi thẻ ngân hàng của họ . Rõ ràng, đây không phải là máy chi trả tự động thông thường.
"Số này có vẻ đúng đấy". Langdon xác nhận rồi cẩn thận kiểm tra những chữ số họ đã dánh so với bản in. Ông chỉ vào phím ENTER: "Ấn đi".
Sophie đưa ngón trỏ về phía bàn phím, nhưng rồi lại ngần ngừ, một ý nghĩ kì lạ chợt đến với cô.
"Bấm đi", Langdon giục, "Vernet quay trở lại bây giờ!".
"Không được!" Cô rụt tay lại. "Đây không phải là số tài khoản chính xác đâu".
"Tất nhiên là đúng nó! Mười chứ số đấy thôi. Làm sao có thể khác được?".
"Con số này quá ngẫu nhiên".
Quá ngẫu nhiên? Langdon tuyệt dối không đồng ý. Mọi ngân hàng đều khuyên khách hàng lựa chọn số nhận dạng một cách ngẫu nhiên để không ai có thể đoán được chúng. Chắc chắn khách hàng ở đây cũng được khuyên nên chọn lựa số tài khoản một cách ngẫu nhiên.
Sophie xoá sạch những gì họ vừa đánh vào và ngước nhìn Langdon, cái nhìn đầy tự tin: "Nếu cái số tài khoản được yêu cầu là ngẫu nhiên này có thể sắp xếp lại thành dãy số Fibonacci thì thật quá ư là trùng hợp".
Langdon nhận ra rằng cô có lý. Vừa nãy Sophie đã sắp xếp tài khoản này thành dãy số Fibonaccỉ. Khả năng tốt, xấu là thế nào để khiến cô có thể làm điều đó?
Sophie lại ấn tay vào bàn phím, nhập một con số khác như thể từ trí nhớ: "Hơn nữa, ông tôi vốn thích các biểu tượng và mật mã, do đó có lẽ ông đã lựa chọn một số tài khoản mang một ý nghĩa đối với ông, một con số có thể nhớ dễ dàng". Cô đã đánh xong số nhập, và mỉm cười ranh mãnh: "Một cái gì có vẻ ngẫu nhiên…nhưng lại không ngẫu nhiên".
Langdon nhìn vào màn hình.
SỐ TÀI KHOẢN:
123581321
Phải mất một lúc Langdon mới nhận ra nhưng khi định vị được thì ông biết là cô đúng.
Cấp số Fibonacci 123581321
Khi cấp số Fibonacci quyện lại thành một số duy nhất gồm mười chữ số, thì hầu như không thể nhận ra được. Dễ nhớ, và có vẻ như là ngẫu nhiên. Một mật mã tài tình gồm mười chữ số mà Saunìere không thể quên được. Hơn nữa, nó gỉải thích một cách hoàn hảo lí do tại sao những con số lộn xộn trên sàn của bảo tàng Louvre lại có thể sắp xếp lại thành cấp số trứ danh ấy.
Sophie với tay và ấn vào phím ENTER trên bàn phím.
Chẳng có gì xẩy ra.
Chí ít chẳng có gì họ có thể thấy được.
Cùng lúc đó, ở bên dưới họ, trong hầm ngầm sâu thăm thẳm của ngân hàng, một chiếc càng máy bỗng nhiên khởi động.
Trượt trên hệ thống vận chuyển có trục kép gắn với trần hầm, chiếc càng lao đi tìm toạ độ chính xác. Trên sàn ximăng phía dưới, hàng trăm hòm plastic giống hệt nhau nằm thành hàng trên một tấm lưới sắt khổng lồ… tựa những dãy quan tài nằm trong một khu hầm mộ dưới lòng đất.
Dừng lại trong tiếng ro ro đúng bên trên chỗ cần tìm trên sàn hầm, chiếc càng hạ xuống, một con mắt điện tử xác nhận mã vạch trên chiếc hòm. Rồi, với sự chính xác của máy tính, chiếc càng quắp lấy quai xách và nhấc bổng chiếc hòm lên theo chiều thẳng đứng. Bộ bánh răng mới vào khấc, và chiếc càng chuyển chiếc hòm sang đầu kia hầm, dừng lại trên một băng chuyền đang đứng im.
Lúc này, cánh tay càng nhẹ nhàng đặt chiếc hòm xuống và rút về.
Chiếc càng vừa rút khỏi, băng chuyền liền khởi động…
Ở tầng trên, Sophie và Langdon thở phào nhẹ nhõm khi trông thấy chiếc băng chuyền khởi động. Đứng bên băng chuyền, họ cảm thấy mình