Kinh Thiên kỳ án ( Tập 1: Tội phạm trí tuệ cao ) - Full
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343163
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3163 lượt.
ủa nàng dõi thấp, mái tóc dày xổ ra xõa xuống vai như thác, mùi hương đã lâu không gặp khẽ khàng lan tỏa.
Hơi thở vốn đã bình ổn của chàng lại bắt đầu gấp gáp, tim đập càng lúc càng nhanh.
“Nói đi, tại sao huynh nhất định phải tới ngôi đình này?”
Ánh mắt chàng rời về nơi xa xôi: “Ta muốn ngắm ngọn núi kia”.
… Lẽ nào mình vẫn còn đang trong cơn mộng ảo? Lẽ nào người trước mặt không phải là thật?
Nàng ngậm cây trâm, nhanh tay thu lại mái tóc dài rồi lấy trâm cài, nói: “Là ngọn kia hả? Núi đấy gọi là gì?”.
“Đỉnh Thần Nữ.”
“Kỳ lạ. Đây là lần đầu tiên tôi tới đây, nhưng tôi lại cảm thấy mình đã từng thấy ngọn núi ấy rồi.”
“Có lẽ cô từng ngắm bình minh trên núi…”, Hà Y cực kỳ yêu thích đỉnh Thần Nữ, trên núi có một tòa thạch đình, bọn họ từng nhiều lần ngồi trên một tảng đá lớn ở đỉnh núi cùng ngắm bình minh.
Nàng có vẻ như rất bất ngờ trước câu nói của chàng.
“Đâu có. Tôi từng trèo rất nhiều núi rồi, có lẽ hình dạng núi kia rất giống một trong số đó…”
“Có lẽ cô từng thấy nó trông mộng…”
Nàng nghĩ ngợi một lát, gật đầu: “Ừm, đúng là tôi mơ thấy nó. Tôi nhớ tôi nằm trên một phiến đá lớn. Gió sớm rất ngọt ngào, có mùi cam. Một đóa mây trắng lững lờ bay tới bay lui bên người tôi… Nhìn xuống dưới, dòng sông như một dải lụa trắng, xa xôi tới mức chẳng nghe nổi tiếng sóng vỗ.”
“Một đóa mây trắng?”, chàng nhíu mày, đang định hỏi tiếp thì cô gái tựa như lại nhớ ra điều gì, tiếp tục nói: “Đúng thế… sao huynh biết? Đúng là tôi ngắm bình minh… trừ bình minh ra còn có… còn có một cái lư trong rất cổ quái”.
Chàng sững ra, hỏi: “Lư?”.
“Lư vàng… bên trên có hoa văn lạ… giống như là nòng nọc…”
“Cái lư ấy luôn ở trên xe ngựa phải không?”, chàng hỏi. Từ Thiên Sơn tới Tiểu Giang Nam phải đi qua một đoạn đường thổ phỉ khắp nơi, chàng nhớ lúc ấy hai người vừa hay đi cùng một thương đoàn của người Ba Tư. Trong mỗi cỗ xe ngựa của thương đoàn đều có đặt một chiếc lư đồng hoa văn kỳ lạ.
Nàng nhìn chàng, cố gắng nhớ lại, nói: “Không sao… đúng là có một cỗ xe ngựa… trời đổ tuyết lớn… đầu tôi mơ hồ mất rồi…”
“Đó là giấc mộng khác à?”
“Lại không sao? Giấc mộng vừa nãy là bình minh, lúc bình minh làm sao lại có tuyết rơi…”
Chàng đột nhiên buồn cười, mà thật sự đã bật cười, hứng thú nhìn nàng.
“Trong xe có gì nữa?”, chàng hỏi.
“Chẳng có gì hết, chỉ có một tấm chăn lông trắng muốt. Ta cảm thấy lạnh, thế là đắp nó lên người.”
Chàng nghẹn lời, đành nói: “Kể tiếp đi…”.
“Tôi không kể tiếp nữa. Ban ngày ban mặt kể giấc mơ của mình với người khác là không tốt lành.”
“Trong giấc mộng của cô, ngoài cô ra lẽ nào không có ai khác?”
“Có… nhưng mà… lại càng đáng sợ hơn…”, nàng rụt rè nói, nhìn đông nhìn tây cứ như cạnh mình có quỷ.
Núi non nhấp nhô thấp thoáng trong bóng mây, chàng chợt cảm thấy rất vui vẻ, cảm thấy cuộc đời lại trở nên thú vị rồi.
“Nói nghe xem nào…”, vẻ mặt chàng ôn tồn, nói.
“Tôi với một người ngồi trong nghĩa địa. Chúng tôi… nói chuyện rất vui vẻ. Sau đó, tôi liền ngủ… tới nửa đêm thì tỉnh dậy, phát hiện người kia luôn ngồi bên cạnh mình, nhìn kỹ thì thấy đấy hóa ra là một bộ xương khô, dáng vẻ thì lại cực kỳ lịch thiệp, chỉ có điều cứ trắng nhợt ra, thật là đáng sợ. Sau đó… sau đó dưới đất bỗng trào lên một dòng nước đen ngòm, một bầy chuột cứ lao về phía tôi, trên mặt nước còn bập bềnh rất nhiều xác chuột… tôi… quay người nhìn, bộ xương kia bị nước cuốn đi không thấy đâu nữa… Tôi sợ hãi đi tìm tứ phía… tìm tới tìm lui… Sau đó, tôi đi vào một con ngõ tối tăm, hai bên đều là cửa đóng chặt… Tôi tìm rồi lại tìm… Đang lúc hoang mang, bộ xương khô kia đã giữ lấy tôi, nói với tôi: ‘Hầy, đừng sợ… ta ở đây’… Chính là như thế. Giấc mộng này tôi cứ mơ đi mơ lại, chắc sắp bị nó ám chết rồi.”
Chàng dở khóc dở cười: “Thật sự là cô nghe nó nói có đúng chữ ‘Hầy’ mà không phải là một cái tên người sao?”.
Nàng lại cố gắng nghĩ nghĩ, đáp: “Tôi chỉ nghe được chữ ‘Hầy’ thôi”.
“Ít ra, bộ xương khô đó cũng không phải người xấu nhỉ? Nếu không cô hà cớ gì phải tìm nó? Chẳng thà để nước cuốn phăng nó đi.”
Nàng mặt mày đau khổ đáp: “Đây chính là chỗ tôi nghĩ mãi không hiểu”.
… Đúng là thế sao? Ban ngày nàng mất trí nhớ. Đêm xuống, lại bị ác mộng đeo bám.
Trong lòng chàng chua xót, một bầu tâm sự không biết phải nói từ đâu. Nhớ ngày xưa hai người trò chuyện có bó buộc gì đâu. Còn như bây giờ người thì ở đây nhưng tâm tình đã khác, gần trong gang tấc mà thật khó nhận nhau. Bối rối lúc gặp gỡ cũng chỉ thế là cùng.
Chàng khẽ thở dài một tiếng, nói: “Đấy chỉ là một vài cơn ác mộng vô căn cứ, không phải thật. cô không cần sợ”.
“Tôi không sợ, chỉ là không biết rốt cuộc chúng có ý nghĩa gì.”
“Thế thì quên chúng đi”, chàng cười, “Thứ gì không nghĩ ra được thì không cần hao tâm tổn trí nữa”.
“Nhưng mà, sao huynh đoán đúng thế? Lúc nãy thế nào mà huynh đoán được ch