XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mê Hành Ký - Full

Mê Hành Ký - Full

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015

Lượt xem: 1343080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3080 lượt.

br/>“Ta nghe lời người”, nàng ngoan ngoãn nhận lấy ống châm, xem xét kỹ càng, không nhịn được hỏi: “Đây là cái gì? Dùng như thế nào?”
“Đây là ám khí”, hắn lần sờ chỗ cơ quan chỉ cho nàng xem: “Đây là lẫy, nhắm chuẩn vào người khác rồi nhấn vào là được.”
“Muốn ta dùng ám khí của Đường môn? Phi! Phi! Còn lâu ta mới dùng nhé!”, nàng quăng ống châm xuống đất, lại còn đạp thêm hai cái, rồi trừng trừng nhìn hắn.
“Chúng ta chỉ có hai người còn người ta có mười mấy người, cô đã nghe tới Ngũ Tiên giáo chưa?”, hắn nhíu mày nói.
“Đương nhiên là nghe rồi!”, Ngô Du đôi co. Thật ra nàng chỉ biết Ngũ Tiên giáo, hay còn gọi là Ngũ Độc giáo sở trường là dùng độc, thế thôi.
“Cô ngoan ngoãn ngồi đây đi”, Đường Tiềm thở dài một tiếng, đưa cán đao vỗ vỗ vào tay nàng chỉ vào một tảng đá lớn cạnh mình: “Chớ có chạy lung tung là được.”
Ngô Du ngồi xuống đó.
Đường Tiềm nghĩ một lát rồi không nhịn được hỏi một câu: “Cô ngồi bên trên tảng đá à?”
“Ừm.”
Nàng ngồi sừng sững trên tảng đá, lưng thẳng như mũi tên.
“Ngồi xuống dưới, đá là để ngăn không bị trúng thương”, hắn kéo nàng xuống, để nàng ngồi xuống đất, lưng tựa vào tảng đá. Kế đến hắn lấy đao dò dẫm, nhẹ nhàng nhặt lại ống châm vào tay.
“Chư vị muốn một đấu một? Hay là nhất tề xông lên?”, Đường Tiềm tay nắm đao, từ tốn hỏi: “Xin lỗi, ta quên mất, Ngũ Tiên giáo trước nay đều là đánh hội đồng.”
“Hiểu biết của Đường công tử về bọn ta quả là sâu sắc”, Mạnh Đồng cười hai tiếng. Hắn là một tay lùn, lại hơi béo, trong tay cầm một thanh đao hình dạng kỳ quái.
Đây là Chiếu đao của Đại Lý, Nam Chiếu, thân đao rất hẹp, cán đao là mảnh trúc buộc vào với nhau.
Dưới ánh đuốc rừng rực, mũi đao loang loáng sắc xanh.
“Các anh em, bày đao trận!”
Mười tên trong đám người đó chợt phân thành hai đội, lần lượt chém tới. Mạnh Đồng đi đầu, đao vung lên “choang” một tiếng, tia lửa bắn tứ tung, trúng ngay tảng đá bên cạnh Ngô Du.
Chiêu này gọi là “Lực tảo thiên quân”, Mạnh Đồng vốn sức khỏe vô song, lại sở trường công phu lăn lộn. Một đao nèm chém tới có sức mạnh vỡ đá tan bia.
Theo tính tình thường ngày của hắn, chỉ cần trong lòng không thoải mái, trước mặt bất kể là thứ gì, ăn một chém này của hắn đều bẹp dí hết.
Tiếng đao chém ung oang bên tai Ngô Du, nàng sợ tới mức vội vàng nhắm tịt mắt lại, hai tay cố sống cố chết bịt lấy tai.
Đao trận này là thuật xa luân chiến, năm người đầu tiên xông lên bao vây, Đường Tiềm đao quang lóe lên lập tức giải quyết hai người. Đang đợi đợt thứ hai xông lên chém giết chợt nghe tiếng Ngô Du kêu ré lên: “Cứu với! Bọn chúng… tay!”
Hắn lùi về một bước, vung đao, chỉ nghe thấy có tiếng kêu thảm, một cánh tay rụng xuống, thì ra có kẻ nhân lúc hỗn loạn định kéo Ngô Du đi.
“Cô không sao chứ?”, hắn hỏi.
“Không sao! Đằng sau kìa!”, Ngô Du lại thét lên. Đao của Đường Tiềm lập tức truy theo nhưng muộn một chút, dù thân pháp hắn cực nhanh nhưng trên vai vẫn lĩnh một đao.
“Đưa ống châm cho ta!”, mặt Ngô Du trắng bệch, bỗng nhiên kêu lên: “Đưa ống châm cho ta!”
Đường Tiềm rút ống châm ra quăng cho nàng, tay không ngừng bận rộn ứng phó sự vây công của bảy, tám người.
Bởi vì phải chiếu cố cho Ngô Du, hắn chỉ có thể khổ đấu xung quanh tảng đá lớn kia, tuy đao pháp lợi hại nhưng không thể di chuyển linh hoạt, thể lực không khỏi hao tổn lớn.
Trong lúc cấp bách, Ngô Du sờ tới chốt lẫy của ống châm, nhắm vào một tên trước mặt rồi nghiến răng nghiến lợi nhấn chốt!
Ai biết lực bắn của ông châm kia cực mạnh, lại thêm việc nàng không biết sử dụng loại đồ vật này, tay run một cái, ống châm chệch sang bên, ống châm kia bắn trượt thì đã đành một nhẽ, đằng này lại có non nửa trúng vào bắp chân của Đường Tiềm đang ở trước mặt chống địch.
Đường Tiềm nghe tiếng gió đang định tránh đi, Mạnh Đồng lại một đao chém xuống Ngô Du! Hắn chỉ đành nhảy lùi một bước, chặn một đao hung mãnh ấy lại. Bắp chân đau nhói, biết là ít nhất ba chục mũi châm trong ống châm đó đã trúng hết vào châm, bắp chân hắn tê đi, thân thể không tránh khỏi loạng choạng.
Ngô Du sớm đã sợ tới hồn phi phách tán, lớn tiếng thanh minh: “Xin lỗi! Ta… ta không cố ý!”
Chân hắn trúng chân, hành động cực kỳ tốn sức, chỉ vì người mặc đồ đen, trong đêm tối mịt, vết máu chảy ra hoàn toàn không nhìn thấy được. Hắn đột nhiên phóng người nhảy ra, một đao chém bay đầu một động chủ trong đám người, cái đầu kia bắn lên không trung, mắt còn trợn trừng giận dữ, vừa khéo rơi xuống trúng người Ngô Du!
Nàng không tự chủ được lại thét toáng lên.
Cái đầu kia tuy đã rời thân thể nhưng miệng vẫn còn chút sức lực, lúc rơi xuống người nàng còn nghiến răng, cắn chặt áo trước ngực nàng, cứ thể treo lủng lẳng trên người Ngô Du.
Mặc dù đã nhìn rất nhiều thi thể, nhưng gặp chuyện kỳ dị thế này, nàng vẫn không kìm được sợ phát khóc lên.
“Làm sao thế?”, Đường Tiềm hỏi, tay vung đao, một đao chém trúng cổ họng một tên.
“Hu hu hu… Ta muốn về nhà… ta muốn về nhà… ta sắp sợ chết rồi này… cái đầu người này… nó không chịu rơi xuống!”, n