Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 22:42 17/12/2015
Lượt xem: 1343069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3069 lượt.
của tiên sinh.”
Hà Y hít thật sau một hơi: “Lúc phát tác thì sẽ như thế nào?”
“Thường thì phát tác cùng lúc với bệnh phong thấp, đau tới tận xương tủy.”
“Có thuốc giải không?”
“Chúng ta có công thức điều chế thuốc giải, chỉ thiếu một loại Túy Ngư thảo. Loại cỏ này cực kỳ hiếm gặp, chỉ ở nơi thổ nhưỡng đặc thù mới sinh trưởng được.”
“Ở đâu có thể kiếm được?”
“Đường môn, chỉ có Đường môn thôi… Bởi loại cỏ này có thể làm thuốc dẫn cho rất nhiều loại độc dược, bọn họ luôn xem như bảo bối, trước giờ không bán ra ngoài.”
“Ông có biết trông nó ra sao không?”
Sái Tuyên lắc đầu: “Tôi không biết, có điều có người biết.”
“Ai?”
“Ngô đại phu… Hiểu biết về độc dược, trong cốc ngoài tiên sinh ra, không ai hơn được Ngô đại phu.”
Chương 8: Độc chứng chi mê
Nắng thu lười biếng chiếu vào.
Trên thư án cạnh cửa sổ có đặt một chậu hải đường đương nở rộ. Sắc tím của cánh hoa bao quyện sắc vàng nhạt của nhụy, phảng phất như một bầy bướm rập rờn. Có mấy bông rụng trên những chiếc lá lông tơ xanh mướt.
Chàng nhặt từng bông từng bông đã khô vàng tới gần như trong suốt lên, chôn xuống đất.
Vì bản thảo sách sắp hoàn thành này, chàng chuyên tâm ở trong thư phòng viết lách gần hai canh giờ, thấy có chút mệt mỏi cho nên mới buông bút, thu dọn những cánh hoa tàn trên bàn.
Mùa đông dai dẳng còn chưa bắt đầu nhưng chàng thường cảm thấy một nỗi buồn bực khó nói.
Điều chỉnh lại tâm tình đang hỗn loạn, chàng định tâm, nhấc bút, tiếp tục viết:
“Chướng khí, là khí độc núi non tích tụ. Lúc mùa xuân mùa hạ giao nhau thường lúc nóng lúc lạnh. Thứ khí ấy chợt nồng, chợt nhạt. Nếu không biết điều chỉnh áo quần đúng lúc thì dễ mắc cảm mạo. Những người mắc bệnh ở vùng này thì không biết, kẻ hành y lại không có sách mà tra… Chướng khí tuy là địa khí của núi sông, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện, nhưng cũng là thừa lúc con người thân thể yếu nhược mới có thể nhiễm bệnh… Mạch chướng, nếu hư thì to mà rỗng, nếu thực thì căng mà gấp… Lâu thì sẽ đổi, nhưng cũng là coi vô lực là hư, hữu lực là thực vậy”.
Nàng ở bên cạnh yên lặng bận bận rộn rộn.
Nhìn tấm lưng nàng, chàng lại cảm thấy áy náy, ngừng bút lại, dịu dàng nói: “Hà Y, đừng ở trong phòng cả ngày nữa, ra ngoài đi. Không phải hôm qua Tần cô nương tới tìm nàng sao?”
“Thiếp chẳng muốn đi đâu cả, chỉ thích ở đây bồi tiếp chàng”.
Chàng cười khổ.
Hà Y thò đầu tới, xem chữ chàng viết: “Chướng khí?... Là loại độc khí trong núi đó sao?”
“Đúng rồi”.
“Vậy thiếp muốn nghe xem, trên núi chỗ chúng ta có không?”
“Không có”.
“Ở đâu có?”
“Chướng khí có rất nhiều loại. Có Thử Thấp chướng, Độc Thủy chướng, Hoàng Mao chướng, Khổng Tước chướng, Quế Hoa chướng, Khưu Dẫn chướng, Nhiêm Xà chướng… Nàng hỏi loại nào?”
“Có nhiều loại thế cơ à? Loại nào là độc nhất?”
“Thế thì là Nhiêm Xà[1'> chướng rồi. Mùa thu, trăn thường giao phối, lúc đó có một loại khí dơ bám đầy cây cỏ, rồi thuận thế ngấm xuống. Nếu người mà trúng độc này, ngực bụng trương đau dị thường, người thân thể yếu ớt thì không đến hai canh giờ là tử vong. Người thân thể tráng kiện cũng chỉ cầm cự không tới một ngày”.
[1'> Nhiêm xà tức là trăn.
“Có cách cứu không?”
“Loại độc này đến cũng nhanh mà đi cũng chóng. Chạy khỏi rừng rậm, đến một nơi rộng rãi thoáng mát, độc tính lập tức thuyên giảm. Kịp thời uống đúng thuốc thì sẽ không việc gì cả”.
“Nói cho thiếp, loại chướng khí ấy có ở nơi nào, có chết thiếp cũng không tới đó đâu”, Hà Y thè lưỡi nói.
Mộ Dung Vô Phong bật cười, nói: “Nàng từng tới đó rồi”.
“Thiếp từng đi qua rồi?”, nàng sững người.
“Ngọn núi lớn phía sau Đường môn có loại chướng khí này, may mà nàng đi lúc ấy là mùa đông”.
“Sao người của Đường môn chẳng sao cả?”
“Loại chướng khí này không phải là năm nào cũng phát tác, với lại, Đường gia bảo nằm ở mặt nam của núi, đó là một khoảng đất rộng rãi thoáng đạt, hướng gió thường là thổi ngược về bắc nên không chịu ảnh hưởng lớn lắm. Huống chi bọn họ đã sớm có biện pháp phòng ngừa. Trong Đường môn có không ít đại phu cao minh”.
… Hà Y gật đầu, nhớ tới Tiết Văn.
Mộ Dung Vô Phong còn định nói thêm gì đó, Triệu Khiêm Hòa đã gõ cửa rồi tiến vào.
“Có việc gì vậy?”, chàng hỏi.
Triệu Khiêm Hòa ngập ngừng một lúc, nói: “Ngô đại phu và Trần đại phu mất tích rồi. Tạ tổng quản đoán, có lẽ bọn họ đã bị người của Đường môn bắt đi”.
Sắc mặt của Mộ Dung Vô Phong khẽ biến, hỏi: “Tạ tổng quản đang ở đâu?”
“Ông ấy đã phái người đi truy tìm bốn phía, có điều vẫn muốn hỏi một việc, liệu phu nhân có biết người của Đường môn có thể trốn ở nơi nào không”.
Mộ Dung Vô Phong thoáng nghĩ rồi nói: “Ta nhớ lần trước ông có nói, ở Thần Nông trấn Đường môn có hai sản nghiệp, tiếng là treo bảng hiệu tửu điếm nhưng dùng thì toàn bộ là gia nhân của Đường môn”.<