Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2602 lượt.
h.
Tiểu Mã lập tức lùi lại sau 2 bước, lấy đà đạp mạnh vào cửa, Sau mấy cú đạp rấtmạnh, cánh cửa phòng bật mạnh ra, phát ra tiếng "rầm" chói tai.
Sau khi mở cửa, đồn trưởng Hạ lách người đi vào bên trong. Tiểu Mã, Tiểu Lâmcũng đi theo ông vào đó. trong lòng tôi có chút hoang mang, chỉ biết đứng ngâyngười trước cửa quan sát.
mẹ tôi là 1 người ưa sạch sẽ, thường ngày bà luôn dọn dẹp sạch sẽ phòng ngủ.tôi còn nhớ hôm bố tôi được đưa vào bệnh viện tỉnh, phòng ngủ của bố mẹ vẫnsạch bóng như thường lệ. Thế mà hôm nay phòng ngủ của bố mẹ lại bừa bộn vôcùng, cánh cửa tủ và hòm quần áo trong phòng đều bị mở tung, rõ ràng là có aiđó đã lật tung đồ đạc trong phòng. Cái đập vào mắt nhất chính là chiếc giườnglàm bằng gõ lim được chạm khắc tinh xảo lại bị ai đó đặt ra giữa căn phòng, màchiếc giường vốn dĩ được đặt ở trong góc sát tường phía tây và bức tường đằngsau.
Đúng vào lúc đang ngẩn người ngạc nhiên thì tôi nghe thấy tiếng"á..." đồng thanh của Tiểu Lâm và Tiểu Mã.
- Hai cậu làm sao thế? - Đồn trưởng Hạ nói.
- Căn phòng này chẳng giống như lúc trước nữa ! - Tiểu Lâm nói
- Đồ đạc trong phòng bị ai đó động vào rồi , còn cả chiếc giường này nữa ! -Tiểu Mã bổ sung.
Đồn trưởng Hạ nói:
- 2 cậu quan sát thật kĩ cho tôi , xem trong phòng này có thiếu thứ gì không?
Tiểu Lâm và Tiểu Mã lần mò hồi lâu trong phòng rồi đồng thanh đáp:
- Đồn trưởng Hạ, hình như tất cả đồ đạc đều y nguyên như ban đầu!
tôi lúc này càng thêm mơ hồ. Nghe cách họ nói chuyện hình như đã sớm biết trongphòng có cái gì, hơn nữa còn biết đã có ai đó động vào đồ đạc trong phòng. Bọnhọ chưa từng vào căn phòng này, tại sao lại biết những điều này nhỉ? Để lí giảinhững suy nghĩ trong đầu, tôi im lặng đứng ngoài cửa nghe tiếp.
Qủa nhiên đồn trưởng Hạ hỏi:
- Tiểu Lâm, Tiểu Mã, các cậu còn nhớ lần trước vào, căn phòng này trông như thếnào không?
Tiểu Lâm đáp:
- tôi còn nhớ, hôm đó Kim An đến trụ sở nói nhà cậu ấy có ma, anh bảo chúng tôiquan sát tỉ mỉ 1 lượt, lúc ấy chúng tôi có phát hiện ra 2 dấu chân rất kì lạkéo dài từ trước cửa sổ phòng Kim An và biến mất ở trước cửa nhà lớn. Mà cánhcửa nhà lớn chỉ khép hờ, thế là chúng tôi liền đi vào xem sao. chúng tôi pháthiện thấy đồ đạc trong phòng khách rất gọn gàng nhưng đồ đạc trong phòng ngủlại cực kì bừa bộn. Lúc ấy chúng tôi lập tức nghĩ đến có thể con mà Kim An nhìnthấy đang tìm kiếm cái gì đó ở nơi này. Chúng tôi đã chụp lại vài tấm ảnh trongcăn phòng này, thậm chí còn tiến hành đăng kítất cả đồ đạc ở nơi đây. Vì vậy,căn phòng này ban đầu trong như thế nào chúng tôi còn nhớ rất kĩ.
Tiễu Mã tiếp lời:
- Lúc đó, chúng tôi đã hồi báo tình hình lại với anh . anh nói phải bảo vệ hiệntrường ở căn phòng này, sau này sẽ cần dùng đến. Hơn nữa anh còn dặn dò chúngtôi không được nói chuyện này ra ngoài. Ngay cả Kim Quý với Kim An cũng khôngđược biết, vì vậy chúng tôi mới khoá căn phòng này lại, còn để lại kí hiệu ởkhắp nơi trong phòng.
Nghe họ nói vậy tôi chợt hiểu ra, căn phòng này hoá ra không phải bị ai khoálại mà chính là Tiểu Lâm và Tiểu Mã sau khi phát hiện ra đồ đạc trong phòng bốmẹ bị đảo lộn đã khoá lại. Đồn trưởng Hạ nói rằng trong phòng này có ma khôngphải là để hù dạo chúng tôi mà là để bảo vệ hiện trường. Nhưng tại sao ông ấylại giấu chuyện này với anh cả, tôi vẫn chưa hiểu rõ....
KẾTLUẬN KHÔNG THỂ TƯỞNG TƯỢNG
Đồn trưởng Hạ cùng TiểuLâm và Tiểu Mã xem xét phòng bố mẹ hơn nửa tiếng đồng hồ, bọn họ kiểm tra khôngsót 1 chi chi tiết nào.
căn phòng nhỏ mặc dù rất bừa bộn nhưng nền nhà được lau rất sạch sẽ. Đồn trưởngHạ và cấp dưới chẳng thể tìm kiếm được dấu chân nào lưu lại ở dưới sàn.
- xem ra căn phòng này có ma thật rồi , bởi vì ở đây tôi chẳng ngửi thấy mùingười . Nhưng mà con ma này lật tung đồ đạc trong phòng này lên làm cái gì chứ?- Đồn trưởng Hạ hỏi Tiểu Lâm và Tiểu Mã, 2 người hết người nọ nhìn người kia,chẳng ai nói được lí do.
đồn trưởng Hạ lại ngồi xuống bên góc giường, miệng lẩm bẩm:
- cái con ma gian xảo này chuyển được chiếc giường đi có lẽ cũng là để tìm kiếmthứ gì đó.Nhưng mà dưới cái giường này có thể có cái gì được chứ?
Ông vừa lẩm bẩm vừa lấy tay gõ gõ xuống nền nhà. Nền nhà ở các góc tường đều đãgõ thử rồi nhưng vẫn chẳng phát hiện được điều gì khả nghi. Ông lại tiếp tục gõđến 2 bên góc tường, gõ gõ vào cái chợt dừng lại.
Tôi biết đồn trưởng Hạ đang tìm manh mối ở căn phòng này. Thế nên chưa có sựcho phép của ông ấy tôi cũng không dám bước chân vào, chỉ dám tò mò đứng ở bênngoài ngó vào trong.
- Kim An,căn phòng bên cạnh phòng này dùng làm gì thế hả? - đồn trưởng Hạ hỏitôi .
tôi biết căn phòng bên cạnh chính là cái nhà mộ, nhưng đây là bí mật mà anh cảkhông muốn tiết lộ cho người ngoài. Nhưng bây giờ đồn trưởng Hạ đang điều traán mạng, nếu như ông ấy muốn biết thì em rằng tôi có muốn giấu cũng chẳng giấuđược. tôi do dự 1 lát rồi đứng ở ngoài cửa nói vọng vào:
- đồn trưởng Hạ, căn phòng kế bên là 1 cái nhà mộ, bên trong có chôn cất mẹ đẻanh cả tôi .