Tác giả: Phan Hồn Nhiên & Phan Vũ Linh
Ngày cập nhật: 22:38 17/12/2015
Lượt xem: 1341441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1441 lượt.
nước sau cơn mưa vừa ngớt, thỉnh thoảng rung bần bật, đập vào mặt kính cửa sổ. Tiếng cánh cửa gỗ từ hành lang vào phòng cậu không cài chốt, đôi khi kẽo kẹt đu đưa. Cả tiếng tút lên đôi khi của màn hình máy tính lúc tối cậu quên tắt, vẫn còn ở chế độ chờ...
Nhưng, Duy chờ đợi một âm thanh hoàn toàn khác. Chắc chắn nó sẽ đến. Một tháng một lần, vào ngày thứ sáu của tuần cuối cùng. Nó sẽ đến, ngay sau khi chiếc đồng hồ từ tầng nhà dưới điểm chuông xa xăm báo vào đúng nửa đêm. Khi ấy, chốt cửa kính nhè nhẹ nhấc lên. Cánh cửa mở ra như được điều khiển tự động. Rồi sứ giả địa ngục, với hình dáng biến đổi mỗi lần mỗi khác, sẽ cúi xuống bên cạnh thành giường, thở vào mặt Duy hơi thở ẩm mốc, gọi cậu dậy. Họ sẽ có cuộc nói chuyện ngắn gọn, bắt đầu từ một vài khó khăn mà Duy đang gặp phải ở trường học và trong cuộc sống. Lời hứa - luôn thành sự thật, trong thời hạn nhanh nhất và hiệu quả nhất - giúp giải quyết những vấn đề rắc rối sẽ được vị sứ giả khẳng định với Duy. Rồi sau đó, cậu sẽ lắng nghe những điều cần thực hiện trong thời gian sắp tới. Dù là lý do này hay lý do khác, thì cuối cùng, vẫn là yêu cầu tìm ra những con người có nguồn máu trong sạch và mạnh khỏe, chưa từng trải qua bệnh tật nặng nề hay các cuộc phẫu thuật. Duy chép những cái tên cậu dò la được thành một danh sách, báo lại cho sứ giả. Cũng có khi cậu nhầm lẫn trong lựa chọn. Sau đó, cậu sẽ phải chuộc lỗi bằng cách tìm ra những con mồi trẻ trung hơn. Nếu không muốn bị lấy lại hộp phấn đen.
- Số nạn nhân của Duy đã hơn con số mười ba. Đủ mọi thành phần. Không ai trong số đó có thể ngờ tai họa giáng xuống đầu họ. Họ không thể biết nguyên cớ. Và ghê sợ nhất, họ không thể đoán được, ai là chủ mưu. Tất cả được đổ cho sự tình cờ.
Hơn một lần, Duy hỏi vì cớ gì vị sứ giả nhất thiết phải tìm ra những con mồi như thế. Câu trả lời chỉ là nụ cười bí hiểm, hoặc có khi là tia nhìn lạnh lẽo. Tuy nhiên, lần gặp gần đây nhất vào tháng trước, trong tâm trạng dễ chịu, sứ giả đã buột miệng: "Mi có hiểu để làm cho một người đã chết từ hàng ngàn năm trước sống lại là như thế nào không? Ngay cả cái thời đại đầy rẫy các máy móc kĩ thuật, việc đó cũng gần như là bất khả, đúng không. Thế mà ở vương quốc bóng đêm, công đoạn ấy sắp hoàn thành...". Duy nín lặng. Cậu hiểu, sứ giả không tuôn ra những lời ba hoa. Những chi tiết vầ Tutankhamun và lăng mộ vị Pharaoh trẻ tuổi thuộc vương triều thứ 18 với cậu không còn xa lạ. Ngay cả cái chết kì bí của ông ta ở tuổi mười chín Duy cũng đã tìm được lời giải khả dĩ. Khi cậu đưa câu hỏi về cái chết bí ẩn này lên forum của những người quan tâm đến thế giới cổ đại và những điều huyền bí, Christian Weyer - một người Anh theo đuổi các nghiên cứu mật ngữ vì tin rằng đó là con đường duy nhất tìm ra chìa khóa cho các pháp thuật cổ đại - đã chia sẻ phát hiện đặc biệt cho Duy. Đổi lại, cậu chấp nhận tiết lộ cho riêng ông ta một số trải nghiệm mà cậu chỉ muốn giữ kín cho riêng mình khi sử dụng phấn bột đen. Sau vài e-mail trao đổi riêng, Chritian cho Duy biết, cái chết của Tutankhamun không phải do bệnh tật, tai họa hay bị ám sát như nhìn nhận của các nhà khoa học chính thống. Thực chất, nó là một lựa chọn. Lựa chon liên quan tới một lời nguyền lớn lao được ghi bằng mật ngữ. Về quyễn lực thống trị và một cuộc tái sinh đã được định trước. Bí mật truyền đời được giấu kín, chỉ một vài hậu duệ được chọn lựa của vương triều Ai Cập nắm giữ. Đó chính là nguyên nhân vì sao những kẻ kế vị hoặc mang dòng máu Pharaoh luôn tìm mọi cách xóa nhòa dấu tích, đánh lạc hướng, đưa ra các thông điệp giả để giải thích sai lạc dấu vết trên hầm mộ về vị Pharaoh trẻ tuổi đã lựa chọn sự hy sinh thần bí. Giờ đây, thời điểm Tutankhamun quay trở lại thế giới đã đến. Để tạo dựng nên một đội ngũ mới cho ông ta, các sứ giả đắc lực túa đi khắp ngóc ngách trên trái đất, tìm kiếm những người trẻ trung, thử thách họ, rồi lựa chọn đưa họ gia nhập đội quân địa ngục...
Tiếng chuông đồng hồ báo nửa đêm đã vang lên vài phút trước. Cửa sổ vẫn im lìm. Đôi khi, một vệt đen phớt nhanh qua mặt kính đốm ướt. Nhưng chỉ là nhánh cây thấp chuyển động trong gió hoặc một con dơi nào đó chao cánh bay đi kiếm ăn. Những ý nghĩ trong đầu Duy bước đi chậm rãi. Về Ghi. Về sự choáng váng rồi nhanh chóng biến thành thái độ xa lánh của cô ấy khi nhận ra cậu đã có một người bạn gái mới. Ý nghĩ về chính mình. Về nhận thức sai lầm mà không sao tránh được, mỗi ngày một dấn vào sâu hơn...
Duy vẫn nằm im ở tư thế của xác ướp. Đột nhiên, lưng cậu nhói lên. Cảm giác đau nhẹ thoạt đầu phát ra từ một điểm giữa sống lưng rồi tăng dần cấp độ. Hệt như bên trong cậu, có một mũi khoan nhọn hoắt đang hoạt động, phả hủy vùng thượng vị. Cậu đờ dại, tự nhủ cơn đau sẽ trôi qua. Thế nhưng, nó không trôi qua. Cái điểm nhói buốt bắt đầu lan ra rộng hơn. Cảm giác đau đớn giống như một con mắt thứ ba, tách ra khỏi cậu. Nó khiến Duy như nhìn thấy rất rõ những gì đang xảy ra ở bên dưới lưng mình, như quan sát một kẻ khác. Cái điểm đau đầu tiên chính là một lỗ thủng, do mũi khoan tạo ra, lúc này hiện nguyên hình là m