Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3125 lượt.
> -Cảm ơn cậu.
-Gì thế?
-Vì đã ủng hộ tớ.
-Thôi không có sến súa sặc sụa như thế nữa nghe,tớ nổi cả da gà đây này.Hằng hóm hỉnh.
Cả hai đứa cười lớn trong niềm hạnh phúc.
Sau cuộc chơi,Luân đưa Lâm về.Cô đã cắt đuôi tên vệ sỹ từ lúc trưa nên giờ cô chưa có mặt ở nhà.Bất chợt,chảnh chọe bảo:
-Ra đây với tớ nhé.
Lâm nắm tay anh dẫn anh về quá khứ,hai chiếc xe đứng cạnh nhau ở phía đầu cầu.Còn hai đứa đi bộ ra giữa cầu.Lâm tươi cười:
-Còn nhớ chứ?
Luân gật đầu.Làm sao quên được chứ.Ngày đó anh đã bị Lâm chinh phục,ngày đó anh đã nhìn thấy được tâm hồn cô.Xa xa ở đằng kia,vẫn là những ánh sáng sặc sỡ của thành phố,Lâm vẫn như thế,cô nhắm nghiền mắt hưởng thụ.Chảnh chọe không thay đổi gì hết,điều đó càng làm anh yêu cô hơn.Cô gái cúi xuống ổ khóa mà anh đã gắn ngày trước.Nó đã trở nên rỉ sét nhiều rồi.Dù có tìm ra chìa khóa thì cũng không thể tháo ra được.Dòng chữ mà Lâm đã khắc lên cũng không còn nữa.Luân mỉm cười hỏi cô:
-Cậu viết gì lên nó thế?
Lâm cười:
-Bí mật mà,sao lại nói ra được.
Nghe thế anh cũng không hỏi thêm nữa.Hai đứa đứng sát vào nhau nhìn ra phía có ánh sáng ấy.Hai bàn tay tưởng chừng như sắp chạm vào nhau mà cứ...chưng hửng.Luân không dám dù anh rất muốn,còn chảnh chọe thì chờ đợi anh làm điều ấy.Cô nghĩ là đàn ông thì phải chủ động,cô cũng cần giữ lại cho mình thứ gì đó gọi là nét duyên của người con gái.
Và rồi điều cô chờ đợi cũng được đền đáp,lòng bàn tay cô đã nằm gọn trong bàn tay anh ấy,sự ấm áp,sự rắn chắc của người con trai ngày ấy làm cô không khỏi xúc động,”anh đừng bao giờ buông nó ra nhé”,cô nghĩ thầm.Còn Luân,anh thấy hạnh phúc nhưng lý trí của anh vẫn không ngừng nhắc nhở,rằng việc anh đang làm chỉ gây tổn thương cho cô,rằng anh không nên lừa dối người con gái đáng yêu nhất trần gian.
-Luân nè.Cô gọi tên anh khiến anh hơi ngạc nhiên.
-Ừ.
-Đừng bao giờ lừa dối tớ điều gì nhé?
-Sao cậu lại nói thế?Lời nói vô tình của cô chạm đúng tim đen khiến anh giật thót mình.
-À không có gì,tớ nghĩ sao thì nói vậy à.Tớ sợ một lúc nào đó cậu lại ra đi,cậu không biết biết thời gian không có cậu tớ đã khó khăn như thế nào đâu.
-Tớ xin lỗi,tớ sẽ không làm thế nữa mà.
Lâm cười nhìn anh.
-Ta về đi.
Bất giác,Luân lên tiếng:
-Tớ đưa cậu về nhé.
-Ừ.
-Ý tớ là tớ muốn vào nhà cậu chơi đó.
-Sao cơ?Lâm trố mắt nhìn anh.
-Tớ muốn được biết nhà cậu,không sao đâu,chúng ta là bạn mà.
Lâm phân vân,cô sợ bố mình sẽ giận,mà cũng có thể cô không muốn anh biết cô có người cha như thế.Nhưng nếu cô yêu anh thì chuyện đó rồi cũng sẽ xãy ra vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.Cuối cùng cô cũng đưa ra quyết định của mình:
-Bố tớ là...
-Tớ biết,nhưng tớ không sợ ông ấy.Luân nghiến răng khi nghĩ về ông ấy,lời nói của anh lúc này không dành cho cô mà dành cho ông ta.
-Nếu cậu đã nói vậy thì tớ đồng ý,ta về thôi.
Trên đường đi Luân bắt đầu hoang mang,lo sợ,anh không biết phải đối diện với ông ta như thế nào,”ông ta có nhận ra mình không?Chắc không đâu?”,nổi sợ hãi như căn bệnh mãn tính của anh khi gặp lão Dung liệu anh sẽ kiềm chế được?.Luân không ngừng nghĩ về những điều ấy,tim anh đập loạn lên theo từng đoạn đường về nhà Lâm,càng gần đến mục tiêu nó càng rên rỉ,nó run sợ thật sự.Nhà của Lâm,một cánh cổng khá cao che kín mọi thứ bên trong.Nhác thấy cô chủ,bọn vệ sỹ tiến lại mở cửa cho hai đứa.Luân bước vào sau cô,từng bước chân anh nặng nề như đeo chì vậy.Luân hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh,nếu những hình ảnh ấy lọt vào mắt hắn thì anh sẽ bị phát hiện,hắn khôn ngoan hơn anh nghĩ nhiều.”Hi vọng hắn già mắt kém đi sẽ không nhận ra mình”,anh tự an ủi mình như thế,”không có gì hết,quên hắn ngày ấy đi,hắn là bố của chảnh chọe”,Luân lẩm bẩm.Tất cả mọi cái chết đều như nhau cả,không có gì phải sợ hắn,chỉ cần bình tĩnh thôi thì anh sẽ thoát được ánh mắt dò tìm của hắn.Luân phải thể hiện như mình đang đến thăm nhà cô bạn thân,chỉ vậy thôi,trước đây anh cũng từng phải đau tim như thế rồi mà.Những chuyến chuyển hàng cho bố Miên.
Hai người đi vào phòng khách,anh đưa mắt nhìn quanh,nhà hắn chẳng khác gì một khách sạn năm sao,mọi thứ đều lấp lánh trông thật thích mắt.
-Cậu ngồi đây nhé,tớ lên gọi bố tớ.
Cô nói một cách tự nhiên như thể đưa Luân về ra mắt bố ý.Còn Luân anh chẳng còn tâm trạng nào mà nghĩ về lời cô nói,tất cả những gì anh nghĩ là làm thế nào để “tim không đập,chân không run” trước mặt hắn ta.Luân bắt đầu suy nghĩ những gì sẽ nói với lão.Từng phương án một,nhất là những phát sinh khó xãy ra nhất.Thói quen của anh,anh luôn có phương án cho tình huống xấu nhất,và rồi con tim vẫn đánh trống liên hồi khi nghe từng bước chân của lão ta trên những bậc thang cao chót vót.Lão ấy vừa chạm gót chân xuống nền nhà thì anh bình tĩnh lên tiếng:
-Cháu chào bác.
-Chào cháu,mời cháu ngồi.Ông ta nhẹ nhàng.
Luân ngồi xuống cái ghế so pha dài ngoằn trước mặt.Lão ta không nói gì lặng