Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
ngoài ra không làm gì cả.
Tả Đăng Phong nở nụ cười âm trầm, hànhđộng của Kim Châm đều bị hắn nhìn thấy cả, cái rút chân này của Kim Châm chính là một thế thủ, nói cách khác Kim Châm cảm nhận được nguy hiểmnên không thể khinh thường. Điều này làm Tả Đăng Phong rất vui vẻ.
- Là ngươi?!
Kim Châm nghe được tiếng cười của Tả Đăng Phong thì nhíu mày,
- Ngươi còn nhớ ta?
Tả Đăng Phong trong lúc nói chuyện cũng không thả lỏng cảnh giác. Linh khí vẫn vận hành trong mười hai kinh mạch, tùy thời tiến công, tùy thờiphòng thủ.
- Ta đã gặp qua ngươi ở Thánh Kinh Sơn Toàn Chân phái.
Kim Châm khẳng định. Hắn chỉ dựa vào tiếng cười mà có thể xác định người, chứng tỏ trí nhớ rất siêu cường.
- Tại sao ngươi lại hại ta?
Tả Đăng Phong nói.
- Lúc nãy ta bày ra Bát Quái Địn Dương trận của Mao Sơn phái, nếu nhưmuốn hại ngươi thì cũng khong đem mặt trận cách chỗ mái nhà 3 trượngrồi,
Kim Châm nhíu mày cười.
Mặc dù Tả Đăng Phong không biếtgì về pháp thuật của Mao Sơn nhưng mà lời Kim Châm nói cũng có thể hiểuđược. Đại khái có thể lý giải, lúc nãy nữ thi kia để đồng tiền vào bịtrí Bát Quái trong trận, mà theo vị trí của Kim Châm thì mặt trận có khả năng là một đồng tiền cuối cùng đó.
- Cho dù lực uy hiếp tăng lên ba thành, ta cũng có thể phá trận đi ra.
Tả Đăng Phong hừ lạnh
Kim Châm nghe vậy nhíu mày nhìn Tả Đăng Phong một cái, lắc đầu cười khẽ,không nói gì. Hắn sở dĩ thế có hai nguyên nhân, một là hắn lớn hơn TảĐăng Phong, tính tình trâm ổn hơn. Hai là hắn thừa nhận lời Tả ĐăngPhong nói.
- Sao ngươi lại vây khốn ta?
Tả Đăng Phong lại hỏi.
- Nếu ta nói là nhất thời ngứa nghề, ngươi có tin không?
Kim Châm cười nói.
- Thật à?
Tả Đăng Phong nhíu mày, Kim Châm chỉ có ý tứ muốn cùng mình tỷ thí thôi sao.
- Ngươi nghĩ ta mà đi bán mạng làm cho đám lính NB sao?
Kim Châm thu lại nụ cười
Tả Đăng Phong nghe vậy, ngẩng đàu nhìn Kim Châm một cái, lắc đầu, ngày ấytại Thánh Kinh sơn Kim Châm cùng với Ngân Quan thương nghị kháng N, cuộc khi cuộc thảm sát ở Nam Kinh xảy ra thì hắn cùng với Ngân Quan cũngtiến đến cứu vớt chúng sinh, cho nên Kim Châm tuyệt sẽ không bán mạngcho người N, vậy thì lời hắn nói ngứa nghề là thật.
- Ba ngày không gặp, người đã khác xưa.
Kim Châm thấy vẻ mặt của Tả Đăng Phong đã không còn địch ý, liền tán đi Linh khí.
- Chê cười.
Tả Đăng Phong lắc đầu cười khổ, lời của Kim Châm Tả Đăng Phong hiẻu nhưng mà sẽ không trực tiếp thừa nhận.
- Không đến 1 năm mà đã tụ khí trùng quan, Luyện khí của võ học hay phậtmôn đều không thể làm được, pháp thuật đạo môn tuy khá, nhưng mà khôngthể nhanh chóng làm được điều đó.
Vẻ mặt Kim Châm tỏ ra nghi hoặc nhìn Tả Đăng Phong.
- Ta tu luyện một loại Đạo thuật của Xiển giáo đã thất truyền.
Tả Đăng Phong trầm ngâm một hồi rồi mở miệng. Kim Châm nếu đã kháng N thìkhông cần phải che dấu làm gì, mà hắn thì là người có những tin tức rấtchính xác, đó là điều Tả Đăng Phong rất cần bây giờ.
Kim Châm nghe vậy gật đầu, sau đó lại lắc đầu, lộ vẻ nghi hoặc.
- Điều ta nói đều là thật
Tả Đăng Phong bổ sung một câu.
- Đạo thuật của Xiển Giáo tuy đã thất truyền, nhưng mà vẫn còn nhiều đặcđiểm được ghi trên điển tịch của Đạo gia, tổ sư của Xiển giáo là NguyênThủy Thiên Tôn tu chân, vốn chỉ làm bộ Tố Vốn Cầu Nguyên, những đặc điểm của bộ này chỉ là phương pháp tu luyện linh khí, nhưng không hề cóchiêu thức nào, người vừa rồi dùng lăng không bay vút, điểm này là đặcđiểm của Xiển Giáo.
Kim Châm ngừng lại một chút rồi nói:
- Với lại Đạo thuật của Xiển Giáo nổi tiéng với việc tu luyện trầm ổn, không có việc tiến bộ thần tốc như vậy.
- Pháp nhãn Đỗ chân nhân thực sự là như đuốc, không dám giấu diếm, phương Luyện khí của ta là Xiển giáo, phương pháp Tụ khí của là Tiệt giáo.
Tả Đăng Phong thực sự bội phục học thức uyên bác của Kim Châm.
- Ha ha ha, thì ra là tiểu huynh đệ thân kiêm hai đạo pháp của hai giáolớn, có thể đươc một thân tu vi như vậy thật không tưởng, nếu mà cậu tuhành đạo gia chính thống, thì chắc người hổ thẹn phải là tôi đây.
Ki, Châm cực kỳ cao hứng khi biết Tả Đăng Phong tu cùng một lúc hai lại đạo pháp ở phương pháp tu hành cao thâm, chứ không phải vì Tả Đăng Phong có tư chất cao hơn.
- Đỗ chân nhân tính tình không thể nào chê được ,ta với ngài kết làm bằng hữu đi.
Tả Đăng Phong trầm ngâm một lát rồi nói. Tuy là hồi nãy Kim Châm chó bàytrận vây hắn, nhưng đó là lòng tranh cường háo thắng, căn bệnh chung của những người tu đạo, chứ thật ra không có ác ý.
- Ta cũng có suy nghĩ này.
Kim Châm mỉm cười gật đầu.
- Đi, tôi mờ Đỗ chân nhân uống rượu.
Kim Châm con người này này tràn ngập ngạo khí và sự thẳng thắn, hắn rất hợp với Tả Đăng Phong cho nên Tả Đăng Phong liền vẫy tay để 13 nhảy xuống.
- Tiểu huynh đệ, năm nay cậu bao nhiêu tuổi? Đạo hiệu là gì?
Kim Châm liếc mắt nhìn 13 , cau mày, rõ ràng là nhìn ra 13 có điểm bất phàm.
- Hai mươi sáu, tôi không phải đạo sĩ gì, Tôi gọi là Tả Đăng Phong.
Tả Đăng P