pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thám Tử Kỳ Duyên

Thám Tử Kỳ Duyên

Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh

Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015

Lượt xem: 1344313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4313 lượt.

ổn định trật tự “xã hội”.


- Sau đó thì sao thưa bác sĩ? Ms Thùy Dung có đi thăm bệnh nhân Hải Ninh không?


- Làm sao mà bỏ qua được phần đó Khôi Nguyên. Cũng giống như một số bệnh nhân khác khi lần đầu trông thấy nhân dạng của Ms Thùy Dung, bệnh nhân Hải Ninh hoảng sợ đến ngất đi. Chúng tôi phải cấp cứu cho bệnh nhân ấy, bệnh nhân Hải Ninh sau khi hồi tỉnh đã trở lại trạng thái bình thường, đến cuối giờ chiều thì đột nhiên lên cơn sốt... những gì xảy ra tiếp theo, thì cậu cũng biết rồi đó Khôi Nguyên.


- Vâng, thưa bác sĩ! Một buổi chiều “rất rất” khác thường đấy!




Chương 43

---

Thêm một ngày nữa Khôi Nguyên ngồi suy nghĩ đến căn não. Lúc thì, anh ấy ngồi một chỗ bấm chóp mũi, khi thì, anh ấy đứng lên đi qua đi lại trong phòng khách.

Tôi biết rằng, trong những giai đoạn như vậy, tôi không nên làm phiền anh. Tôi lên phòng ngồi suy nghĩ vu vơ; thời gian đó đã nảy sinh khoảng cách – dù không quá lớn – nhưng, đã có khoảng cách, giữa tôi và anh ấy. Có lẽ, Khôi Nguyên không nghĩ nhiều như tôi, vì anh xem công việc điều tra là ưu tiên hàng đầu. Nhưng, tôi thì sao? Tôi nghĩ… và nghĩ rất nhiều, nghĩ về mối quan hệ giữa tôi và anh ấy; nỗi bất an lo sợ trong tôi cứ lớn dần lên. Với đà này, e rằng… tôi sẽ cô đơn, sẽ không còn ai để tôi có thể tin tưởng được trong lúc dầu sôi lửa bỏng, đầu óc tôi rất rối… tôi mâu thuẫn.

Sáng sớm ngày hôm sau,

Sau khi đã ăn sáng xong, Khôi Nguyên muốn chở tôi đi đến một nơi, tôi tò mò hỏi lại anh:

- Đó là đâu? Chúng ta đến đó để làm gì?

- Chúng ta cần đến đó để hòa mình với thiên nhiên. Cô không nhớ những gì tôi đã nói sao, phải có một khoảng thời gian để bộ óc được nghỉ ngơi, có như thế mới mở đường cho những ý tưởng sáng giá tìm đến.

- Tôi hiểu rồi, anh muốn xả stress, vậy thì nói đại đi, anh dài dòng quá! – Thái độ của tôi hơi gắt.

Khôi Nguyên không để bụng chuyện đó,

Anh ấy vẫn chở tôi đến địa điểm – nơi mà anh ấy nói là để hòa mình với thiên nhiên.

Đi được 15 cây số, chúng tôi ra khỏi khu dân cư, cứ thế tiến sâu vào chốn rừng rú.

Chiếc xe băng qua những con đường ngoằn nghoèo, gập ghềnh lên lên xuống xuống.

Xung quanh là đồi núi nhấp nhô, những ngọn đồi trọc lóc trải thảm xanh tươi mơn mởn.

Có những quả đồi thông cây nào cũng lùn tỉn mọc lưa thưa. Có những quả đồi thông tán um tùm mọc san sát nhau.

Rừng lau vi vút nghiêng theo chiều gió. Bông lau trắng như những mái tóc xế tàn.

Từng cơn gió vuốt vào mặt tôi mát lạnh.

Tôi nhìn khắp xung quanh, rồi ngoái ra sau…

Có một chiếc xe chở khách đang chạy ở sau lưng. Tôi vỗ vào vai Khôi Nguyên:

- Này, có người bám theo chúng ta đấy.

Hình như Khôi Nguyên đã trông thấy chiếc xe từ trước, anh đáp:

- Cô bị nhiễm truyện trinh thám rồi Ngọc Diệp, nhìn lại đi, đó là xe du lịch. Họ đi tham quan Thung Lũng Vàng đấy.

- Vậy à! Tôi thật là ngốc. – Tôi buồn, tự dưng lại như vậy. Cũng đúng thôi, vì tôi thực sự ngốc, chính vì ngốc như vậy nên Khôi Nguyên mới không coi tôi ra gì.

Từ chỗ quán ăn, đi mất gần tiếng đồng hồ mới đến được địa điểm đó.

Tôi chẳng biết Khôi Nguyên định dở trò quái quỷ gì nữa. Anh ấy giấu xe vào một bụi cây, sau đó ra hiệu cho tôi đi theo anh ấy. Chúng tôi đi vào một khu rừng cây cối rậm rạp, khổ thân tôi mấy lần vướng phải bụi gai, bị những mụt gai nhọc cào xước da thịt, đau buốt nhức nhối rất khó chịu. Thế mà, tôi vẫn kiên nhẫn đi theo lưng Khôi Nguyên.

Tôi nghe tiếng chim lạ, và nghe được tiếng thác nước đổ ầm ầm…

Mở ra trước mắt tôi là một quan cảnh hùng vỹ. Chúng tôi đang đứng trên đầu thác nước nhìn xuống bên dưới là hồ nước tung bọt trắng xóa. Nước đổ từ trên cao xuống đánh đập tàn bạo những phiến đá lởm chởm.

“Ầm… ầm… ầm…” Tiếng thác nước muốn ù cả tai.

Tôi nói như hét vào tai Khôi Nguyên:

- Anh muốn leo xuống đó hả?

- Không. Chúng ta sẽ tìm đường khác.

(…)

Chúng tôi tiếp tục vạch lá tìm đường, lẩn khuất vào những bụi cây. Bóng râm bao phủ quanh chúng tôi. Ánh nắng mặt trời xuyên qua những tán lá thông xanh cao lớn và thẳng tắp, tạo thành những tia sáng đẹp như thuở hồng hoang. Khói sương mơ hồ bao quanh những cánh bướm la đà. Bướm đủ màu sắc, từ trắng đến hồng, rồi đến kẻ sọc, bướm đột biến đủ các loại.

Con chim gõ kiến đang thổ chiếc mỏ sừng vào thân cây phát ra những tiếng kêu “cộc… cộc…”

Một nải chuốt rừng chín vàng ươm đập vào mắt tôi. Ôi, tôi nuốt nước miếng.

- Cô muốn nếm thử chuối cau rừng không?

- Điều đó anh còn phải hỏi hay sao.

- Tôi biết ngay mà, để tôi hái nó xuống cho cô đã đời mà ăn luôn.

Khôi Nguyên bẻ mấy trái chuối chín đưa cho tôi.

Còn chờ gì nữa mà không “xử đẹp” sản vật quý hiếm đó. Tôi lột vỏ trái chuối chín vàng ươm, đưa lên mũi ngửi mùi hương mật thơm lừng của nó. Cắn vào trái chuối rừng mới thấu được vị ngọt đ