Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh
Ngày cập nhật: 22:37 17/12/2015
Lượt xem: 1344184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4184 lượt.
tớ biết, cậu đã đi đâu và làm gì?
- Xém chút nữa là tớ lao xuống vực rồi. Hôm nay, còn gặp cậu và nói chuyện, là tớ đã tu ba mươi kiếp đấy.
- Cậu đừng dài dòng nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Đừng nôn nóng chứ!
- Cậu bảo tớ không nôn được sao, cậu làm tớ và Ngọc Diệp muốn phát điên lên vì cậu.
- Cô ấy cũng phát điên lên vì tớ ư? - Nét mặt Khôi Nguyên lạnh lùng, không tỏ chút quan tâm, lo lắng.
- Cậu đừng vô tình vậy chứ! – Tôi thất vọng khi thấy biểu hiện thờ ơ của Khôi Nguyên.
- Cậu đã nhận được kết quả cuối cùng chưa? Tớ đang rất cần những dữ liệu để kết thúc vụ án.
- Kết thúc vụ án?
- Chuyến đi vừa rồi, tớ đã kéo được bức màn, còn một mảnh ghép nữa, nó đang nằm ở kết quả mà chúng ta chờ đợi.
Khôi Nguyên cứ nói, còn tôi thì cứ lơ đễnh, tôi đang nghĩ đến Ngọc Diệp, cô ấy thật đáng thương; tôi đã lầm, rõ là Khôi Nguyên không có tình cảm với cô ấy. Con người của Khôi Nguyên sắt đá đến vậy ư? Hay bởi một nguyên nhân nào khác, khiến cậu ấy phải giữ khoảng cách với Ngọc Diệp?
- Nãy giờ cậu có nghe tớ nói không đấy? - Khôi Nguyên thúc vào cánh tay tôi.
- Khôi Nguyên, cậu hãy nói đi. Giữa cậu và Ngọc Diệp...
Khôi Nguyên ngắt lời tôi:
- Tại sao cậu lại đề cập đến những chuyện đó? Vấn đề bây giờ là vụ án, vụ án mới là điều đáng quan tâm.
- Án... án…án… lại án. Chẳng lẽ với cậu chỉ có công việc thôi sao. Ngọc Diệp... Tình hình của cô ấy… - Tôi ấp úng, không muốn cho Khôi Nguyên biết thêm về bệnh tình của Ngọc Diệp.
- Có chuyện gì rồi sao? – Sắc mặt cậu ấy vẫn lạnh như băng.
- Chỉ bị mất ngủ nhiều do những cơn ác mộng thôi. - Tôi cố giảm bớt mức độ nghiêm trọng về tình trạng xuống cấp của Ngọc Diệp.
- Sắp kết thúc rồi, cô ấy sẽ ổn thôi!
- Kết quả kiểm tra có thể hôm nay sẽ gửi về. Tớ cũng đang chờ đợi.
- Ồ! Hôm nay sao? - Rõ ràng là cậu ấy quan tâm đến công việc hơn là Ngọc Diệp.
- Đã xác định được giới tính của tám bộ hài cốt đó, năm bộ là đàn ông, ba bộ còn lại là đàn bà. Những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực khám nghiệm đã kết luận cả tám bộ hài cốt đều có điểm chung.
- Có cùng điểm chung?
- Đúng vậy đó Khôi Nguyên, trước khi chết họ đã bị mổ lấy nội tạng.
- Đó là suy luận của cậu?
- Điều này thì đã quá rõ ràng ngay từ đầu rồi còn gì? Tầng hầm đó, nói cho đúng là một nơi bí mật, để tổ chức vô nhân tín kia, thực hiện tội ác của bọn chúng. Những người Hoa ở tại căn nhà đó và ông Trịnh Vỹ có quan hệ khăn khít với nhau, ông Trịnh Vỹ cũng nằm trong tổ chức của bọn chúng. Ông ta thuê lại đồi trà, xây nhà cho bà Thùy Dung ở… tất cả đều nằm trong kế hoạch đã được tính toán rất kỹ lưỡng của ông ấy và đồng bọn.
- Không. Không thể có chuyện như vậy được. Chẳng lẽ phán đoán của tớ đã đi chệch hướng hay sao?
Đó là một trong những tật xấu của Khôi Nguyên. Đối với cậu ấy, chỉ có thực tế sai chứ cậu ấy không bao giờ sai, nếu thực tế đúng thì Khôi Nguyên sẽ thay đổi thực tế, chứ không bao giờ chịu uốn mình theo thực tế.
- Khôi Nguyên à! Cậu cũng nên chấp nhận sự thật thôi! Kết quả giám định thì tuyệt đối không đi trật đường. Ngay bây giờ, tớ sẽ báo cáo vụ việc với cấp trên và xin lệnh cho phép điều tra mà máy sản xuất trà Quảng Châu, chúng ta phải truy tìm cho được những tên người Hoa đó.
Khôi Nguyên rất bình tĩnh, cậu ấy nhanh chóng sắp xếp lại tình tiết của vụ án. Trong khi cậu ấy đang tập trung suy nghĩ, Thành Trung chạy từ bên trong cơ quan ra.
- Anh Quốc Việt ơi! Có rồi, có rồi…
- Sao? - Tôi hỏi lại.
- Có kết quả cuối cùng bên đó gửi về rồi.
- Đến đúng lúc lắm! - Khôi Nguyên nói.
- Đi nào Khôi Nguyên.- Tôi gọi cậu ấy vào cơ quan của tôi để xem kết quả.
Kết quả được gửi về bằng đường truyền internet tốc độ cao. Chúng tôi không mất nhiều thời gian lắm để truy cập vào xem.
- Đây rồi. - Cả bọn chúng tôi chúi đầu vào màn hình máy vi tính.
- Ồ - Khôi Nguyên chau mày.
- Sao vậy Khôi Nguyên? Đó chỉ là hình nền một con mèo đen thôi mà.
Sau khi uống thuốc, tôi lên giường nằm nghỉ. Cơ thể tôi mệt mỏi, rả rời; đã gần nửa tháng nay, tôi phải chịu đựng sự đánh đập tàn nhẫn của bệnh tật. Hơi thở giống như dòng sông bị tắc nghẽn ở một chỗ nào đó, không khơi thông được nên rất bức bối, khó chịu. Phần thì những cơn sốt hành hạ; phần thì khó thở, mỏi nhừ. Phần thì uể oải, chán chường mỗi khi nghĩ đến hoàn cảnh không may của mình. Cuộc sống đang yên, đang lành lại vấp phải tai bay, vạ gió. Tôi ngao ngán thở dài…
“Khụ… khụ.. khụ…”
Những cơn ho đau rát như muốn xé cả buồng phổi. Tôi thở khò khè, mũi nghẹt cứng lại, tôi gồng mình hít một hơi thật sâu, nhưng không khí chưa đến được đáy phổi thì đã bị chặn lại; như thế tôi thở rất nông, thở rất nặng nhọc. Bực mình! Tôi dùng tay day mũi, tôi còn đánh liên tục lên chiếc gối bông. Cứ như thể