Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4618 lượt.

“Giao họ cho chúng tôi”.
Vẻ mặt của T vẫn rất bình tĩnh. Bạch Cẩm Hi để ý, tấm vải băng thắt lưng hắn đã thấm máu thành màu đỏ tươi.
“Được”. Hắn đáp khẽ.
Đột nhiên, T nhanh như cắt, giơ súng lia qua đám nông dân. Hàn Trầm và Cẩm Hi đồng thời lao về phía hắn.
“Pằng! Pằng! Pằng!!” Tiếng súng vang lên giòn giã. Tuy nhiên, do báng súng bị Hàn Trầm nắm chặt, trong khi Cẩm Hi tóm cổ tay T nên loạt đạn vừa rồi bắn lên không trung. T lập tức nhả loạt đạn thứ hai, Hàn Trầm buộc phải buông báng súng, lách người tránh tầm bắn. T lại xô mạnh vào Cẩm Hi, khiến cô cảm thấy lục phủ ngũ tạng đảo lộn, đau đến mức vô thức buông cánh tay hắn. Cô không cam lòng, tung nắm đấm về phía T, nào ngờ, hắn lập tức chĩa súng vào đầu cô.
Cẩm Hi lạnh toát sống lưng trong giây lát. Trước đó, đúng là T không có ý định giết cô và Hàn Trầm. Nhưng bây giờ bọn cô ngăn cản hắn hạ sát đám nông dân kia nên rất có thể hắn sẽ nổ súng.
Ý nghĩ này vừa vụt qua đầu, một thân hình đã lao đến, chắn trước Cẩm Hi, đối diện với họng súng của T.
Đó là Hàn Trầm. Nhìn tấm lưng của anh, trong lòng Cẩm Hi nhói đau. Hàn Trầm, anh không cần che chở cho em. Anh không nỡ, lẽ nào em đành lòng hay sao?
Trước hành động này của Hàn Trầm, T bỗng có chút ngập ngừng. Mà cao thủ nhiều khi quyết định thắng bại chỉ trong một tích tắc. Lần này, Hàn Trầm cách T rất gần, anh như con báo đen vụt đi rất nhanh. Cũng không rõ bằng cách nào, chỉ biết loáng một cái anh đã đoạt được vũ khí từ tay T.
Giây tiếp theo, Hàn Trầm xoay mũi súng về phía hắn. Tuy nhiên, động tác của T cũng nhanh không kém. Ngay sau khi bị đoạt vũ khí, hắn liền rút một khẩu súng lục từ thắt lưng. Hai người chĩa thẳng đầu súng vào đối phương, nhất thời không ai động đậy.
Bạch Cẩm Hi đứng bên cạnh, cũng không dám có bất cứ hành động gì, bởi vào thời khắc căng thẳng này, sai một ly sẽ đi cả dặm.
Xung quanh có không ít người nhưng tất cả đều nín thở, dõi theo bọn họ. Chỉ có ngọn lửa vẫn cháy bập bùng, phát ra tiếng nổ tanh tách.
“T, anh không thể nổ súng.” Bạch Cẩm Hi đột nhiên cất giọng nhẹ nhàng: “Anh từng xử lý bao nhiêu tội phạm, cứu biết bao nhiêu người. Anh mới là người bảo vệ công bằng chính nghĩa thật sự. Nếu bắn anh ấy, anh còn gọi gì là chính nghĩa, là trừng phạt? Anh giết nhiều tội phạm như vậy cũng trở thành công cốc.”
Hàn Trầm và T đều im lặng. Tuy nhiên, Bạch Cẩm Hi biết rõ, nếu vừa rồi T nhất thời xúc động, thì sau khi nghe câu nói của cô, chắc chắn hắn sẽ bình tĩnh lại.
Đúng lúc này, không trung đột nhiên vang lên tiếng động cơ máy bay từ phía xa xa truyền tới.
Hàn Trầm, Cẩm Hi và T đều giật mình, những người khác cũng lần lượt ngẩng đầu.
Âm thanh đó nhanh chóng trở nên dày đặc và rõ ràng, chứng tỏ không chỉ có một chiếc máy bay trực thăng đang bay trên đỉnh núi. Cùng lúc đó, vô số ánh đèn pha chiếu sáng cả một vùng trời.
“Anh nói đúng”. T đột nhiên mở miệng: “Thân thủ của anh quả nhiên lợi hại hơn năm năm trước”.
Hàn Trầm vừa định tiếp lời, khóe mắt bắt gặp Bạch Cẩm Hi loạng choạng như sắp ngã, sắc mặt trắng bệch. Anh vẫn chĩa súng về phía T, một tay lập tức kéo cô vào lòng.
Có lẽ vừa rồi đánh nhau với T nên nội tạng càng bị tổn thương nghiêm trọng. Cẩm Hi chỉ cảm thấy khí huyết cuộn trào, bụng đau dữ dội. Khi Hàn Trầm ôm chặt eo cô, cô tựa người vào ngực anh, ý thức dần trở nên mơ hồ. Cẩm Hi cắn mạnh môi để bản thân mình tỉnh táo một chút.
“Nội tạng bị chảy máu rồi.” T lên tiếng: “Cô ấy đỡ hộ anh một gậy của Kha Phàm”.
Hàn Trầm vẫn im lặng nhưng cánh tay vòng qua eo Cẩm Hi càng siết chặt. Cô ngẩng đầu, liền chạm phải đôi mắt của anh. Cô liền mỉm cười với anh: “Tôi không sao”.
Hơi thở của anh phả vào mặt cô. Vài giây sau, hai người lại quay sang T.
Lúc này, ba chiếc máy bay trực thăng đã bay tới đỉnh núi, vô số ngọn đèn chiếu sáng cả khu đất trống. Trực thăng nhanh chóng thả thang dây, đội cảnh sát đặc nhiệm và cảnh sát vũ trang lần lượt leo xuống. Trên máy bay có vô số họng súng nhắm thẳng vào T.
“Lập tức bỏ vũ khí! Lập tức bỏ vũ khí!” Giọng Tần Văn Lang vang lên qua loa phát thanh. “Bằng không, chúng tôi sẽ nổ súng!”
“Bắt đầu từ chỗ nào thì sẽ kết thúc ở chỗ ấy. Đó là lần đầu tiên tôi gây án.” T nói với Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi. Ánh đèn khiến người hắn trở thành một màu trắng nhức mắt, nhưng hắn vẫn nở nụ cười bình tĩnh chưa từng thấy: “Tôi là một trong những sát thủ của vụ giết người hàng loạt năm năm trước, thành thực xin lỗi.”
Cẩm Hi và Hàn Trầm ngẩn người. Đột nhiên, T giơ súng nhắm vào ngực trái mình. Hàn Trầm buông thắt lưng Cẩm Hi, vội lao tới. Nhưng không còn kịp nữa, một tiếng “pằng” vang lên, viên đạn đã xuyên qua người T. Hàn Trầm chỉ kịp túm cổ áo đối phương, trong khi khẩu súng của hắn đã rơi xuống đất.
Mất đi điểm tựa, Cẩm Hi liền ngã xuống đất. Trước mắt tối sầm, nhưng cô vẫn nhìn thấy Hàn Trầm đanh mặt, gầm lên hỏi T: “Cô ấy ở đâu? Vị hôn thê của tôi đang ở đâu?”
“Tôi không thể tiết lộ.” T chỉ thốt ra mấy từ rồi nhắm mắt.
Nhìn thấy thân thể cứng đờ của Hàn Trầm, một nỗ