Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344642

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4642 lượt.

ẩm Hi mở miệng mắng, nhưng ngữ điệu nghẹn ngào: “Nửa đêm gà gáy, anh đến đây làm gì?”


Hàn Trầm yên lặng vài giây, ném mẩu thuốc lá vào thùng rác gần đó rồi kéo cô vào lòng. Cẩm Hi áp mặt vào ngực anh, nước mắt chảy giàn giụa. Cô muốn đẩy anh ra mà không được. Hơi thở đàn ông bao trùm lấy cô, mang theo sự mê hoặc khiến cô trầm luân.


Trong lòng Cẩm Hi càng mâu thuẫn: “Anh là đồ khốn kiếp!”


“Ừ, anh khốn kiếp.” Hàn Trầm nói nhỏ.


“Mau buông tôi ra!” Cẩm Hi vừa dứt lời, anh liền cúi xuống hôn cô.


Toàn thân Cẩm Hi cứng đờ, quên cả giãy giụa. Cô chỉ có thể cảm nhận đôi tay rắn chắc siết chặt lấy eo mình, còn nụ hôn của anh mãnh liệt và hung hãn hơn cả lần ở trên trực thăng. Khoang miệng anh nồng nàn mùi thuốc lá mát lạnh, đầu lưỡi xâm nhập vào bên trong, bám đuổi, khiêu khích, quấn lấy đầu lưỡi cô. Toàn thân Cẩm Hi run rẩy. Vào thời khắc này, cô hoàn toàn tỉnh táo chứ không mê man như lần trước. Đường nét gương mặt anh rõ ràng, khiến cảm giác của cô càng nhạy cảm và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Rõ ràng chỉ là một nụ hôn nhưng hai người dường như đã hòa quyện thành một thể. Mùi hương của anh đã xâm chiếm từng tấc da thịt trên người cô, khiến cô không có cách nào kháng cự.


Một lúc lâu sau, Hàn Trầm mới rời khỏi đôi môi Cẩm Hi. Khi hai người chạm mắt nhau, ánh mắt anh ngời sáng, còn cô ngấn lệ.


“Em lên phòng đi, tôi ở đây đợi em.” Hàn Trầm cất giọng dịu dàng.


“Sao anh lại hôn tôi? Anh muốn là có thể tùy tiện hôn sao?” Cô đấm vào ngực anh.


Hàn Trầm túm lấy cổ tay Cẩm Hi, ôm cô càng chặt hơn: “Đúng. Sau này, tôi sẽ hôn em bất cứ khi nào tôi muốn.”


Trái tim Cẩm Hi loạn nhịp, cô nắm ấy cổ áo anh mà không lên tiếng.


“Em không muốn lên phòng à?” Hàn Trầm thì thầm bên tai cô.


Cẩm Hi nhất thời không lên tiếng. Giây tiếp theo, anh đã giơ tay mở cửa sau ôtô, ôm cô ngồi lên xe. Trong xe vừa chật, vừa tối, Hàn Trầm bế cô ngồi lên đùi mình, nhìn cô ở khoảng cách gần.


“Mấy ngày qua có nhớ tôi không?” Anh hỏi.


Cẩm Hi cúi đầu: “Không.” Bờ vai đột nhiên trĩu nặng, áo jacket mang theo hơi ấm đàn ông đã phủ lên người Cẩm Hi. Anh lại kéo cô sát vào ngực mình, mặt cọ cọ vào mái tóc dài của cô. “Bây giờ em đã có cảm giác với nụ hôn của tôi chưa?”


Cẩm Hi úp mặt vào ngực anh, im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, cô nói khẽ: “Có rồi, cảm giác của em chưa bao giờ mãnh liệt như vậy.” Cô vừa dứt lời, Hàn Trầm lập tức siết chặt vòng tay, đồng thời nâng cằm cô, lại một lần nữa phủ đôi môi xuống.


Lúc Cẩm Hi tỉnh dậy thì trời đã sáng. Ánh ban mai chiếu vào cửa kính, bên ngoài oto không ngừng có người đi lại. Cô vẫn giữ nguyên tư thế, đảo mắt một vòng, phát hiện mình đang ngồi trên đùi Hàn Trầm, còn anh vòng tay qua eo cô.


Không ngờ, anh ôm cô ngủ cả đêm, mặt Cẩm Hi lập tức ửng đỏ. Tối qua, quả thực cô không thể kiềm chế cảm xúc của mình, bây giờ đầu óc vẫn còn hỗn loạn. Nhưng cô có thể nhận thức một điều, phải rời khỏi hiện trường ngay.


Vừa ngẩng đầu, Cẩm Hi liền thấy Hàn Trầm vẫn nhắm mắt, lồng ngực phập phồng. Cô hơi ngây ra. Gương mặt anh đặc biệt rõ nét trong tia nắng sớm mai. Cẩm Hi ngơ ngẩn ngắm anh một lúc mới chuẩn bị mở cửa xuống xe. Nào ngờ, cô vừa động đậy, bàn tay ở thắt lưng đột nhiên siết chặt.


Hàn Trầm từ từ mở mắt. Khóe mắt anh đầy vẻ biếng nhác, dần thấp thoáng ý cười.


“Em định đi đâu?”


Trái tim rung lên một nhịp: “Cẩm Hi đẩy ngực anh: “Liên quan gì đến anh? Mau bỏ tay ra đi.”


Hàn Trầm chẳng thèm để ý đến hành động của cô. Anh không những không rồi tay khỏi thắt lưng cô mà còn đặt nốt bàn tay kia lên đùi cô.


Cẩm Hi như bị điện giật, lập tức nghiêm giọng: “Anh bỏ tay ra đi!”


Hàn Trầm cất giọng trầm thấp: “Anh không bỏ đấy!”


Cẩm Hi lại đỏ mặt. Đúng lúc này, cô nhìn thấy hai hình bóng quen thuộc đan từ phía xa đi tới. Đó là Châu Tiểu Triện và Lải Nhải.


“Mau bỏ tay em ra, em phải xuống xe bây giờ. Họ đến đón em xuất viện rồi.”


Hàn Trầm đưa mắt ra ngoài cửa xe: “Em định để họ mới sáng sớm đã nhìn thấy em rời khỏi xe oto của anh à?”


Câu nói này khiến Cẩm Hi lập tức ngậm miệng. Cô thật sự không dám, Châu Tiểu Triện hay liên tưởng lung tung, còn đầu óc Lải Nhải tương đối dung tục. Nếu bị hai người đó bắt gặp. chắc họ sẽ tưởng tượng thành màn “rung xe” mất.


Cẩm Hi cuối cùng cũng rời khỏi đùi Hàn Trầm, ngồi bên cạnh anh, còn cố tình nhích ra xa một chút.


“Anh nói xem, phải làm thế nào bây giờ?”


Hàn Trầm xoa bóp đùi, động đậy vài cái. Không cần nghĩ Cẩm Hi cũng biết chân anh đã tê cứng. Cô cảm thấy hơi xấu hổ.


“Đưa di động của em cho tôi.” Hàn Trầm lên tiếng.


Cẩm Hi liền đưa cho anh. Ngón tay anh lướt như bay trên màn hình, loáng một cái đã gửi xong tin nhắn. Cẩm Hi ghé sát vào nhìn, là tin nhắn gửi cho Châu Tiểu Triện: Tôi có việc đi trước, hai người hãy làm thủ tục xuất viện cho tôi.