Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4666 lượt.

iả. Người nhìn có vẻ giống nhất chưa chắc đã phải, người không giống nhất nhiều khi lại là kẻ che giấu giỏi nhất. Chúng ta không thể căn cứ vào cuộc thẩm vấn ngày hôm nay rồi nhận định một cách qua loa. Đó là một việc hoàn toàn sai lầm.”


Cẩm Hi gật đầu tán thành, vô thức quay sang Hàn Trầm. Tình hình bày ra trước mắt họ bây giờ là:


Ba đối tượng tình nghi dù có tính cách và lối sống khác nhau nhưng ít nhiều cũng phù hợp với chân dung tội phạm.


Đều từng có mối quan hệ với nạn nhân.


Vì sự việc xảy ra vào buổi tối cuối tuần nên họ đều không có chứng cứ vắng mặt.


Vô hình trung, dường như bọn họ tồn tại một mối liên quan nào đó.


Điều này khiến Cẩm Hi có cảm giác, sự việc không đơn giản chỉ là vụ án giết người hàng loạt như ban đầu. Hơn nữa, quá trình tìm r aba đối tượng tình nghi nói trên có vẻ hơi “thuận lợi”.


Đang chìm trong suy tư, cô chợt nghe Hàn Trầm lên tiếng: “Mặt Lạnh, cậu hãy sắp xếp để ba người tình cờ gặp nhau nhưng không cho họ cơ hội nói chuyện.”


Cẩm Hi sáng mắt, đây là cách hay.


Những người khác cũng tỏ ra phấn chấn, còn Hứa Nam Bách cười cười, nhìn Hàn Trầm bằng ánh mắt tán thưởng,


Tổ Khiên Đen ngồi trong phòng giám sát, dõi mắt lên màn hình. Kim Lan Hanh, Tưởng Tử Dịch, Tư Đồ Dập được cảnh sát đưa từ những căn phòng khác nhau ra ngoài, cùng đi tới một chỗ rẽ hành lang. Thần sắc họ có vẻ bình thường. Kim Lan Hanh trò chuyện với người cảnh sát bên cạnh, hòng dò hỏi thông tin vụ án, còn Tưởng Tử Dịch và Tư Đồ Dập đều lặng thinh.


Cả ba nhanh chóng chạm mặt. Nhìn thấy nhau, họ đều ngẩn người, nhưng không lên tiếng, tiếp tục đi về phía trước.


“Lão đại, không phải tập thể gây án như vụ lần trước đấy chứ?” Lải Nhải mở miệng hỏi.


Hàn Trầm im lặng. Châu Tiểu Triện tiếp lời: “Lẽ nào có người mô phỏng T, âm thầm tiết lộ tội ác của ba đối tượng này?”


Hứa Nam Bách cười cười: “Nếu lại xuất hiện một gã T thứ hai, vậy thì thành phố Lam năm nay quá không yên bình.”


Hàn Trầm nghiêm giọng: “Việc đưa ra giả thiết chẳng có gì ý nghĩa cả, chỉ khiến chúng ta đi chệch hướng thôi. Phải tiếp tục tìm chứng cớ, hãy cử người theo dõi bọn họ 24/24.”



Buổi tối, Hàn Trầm và Cẩm Hi về đến nhà là hơn 8 giờ. Cảnh sát đã bố trí theo dõi ba đối tượng tình nghi, ngày mai hai người sẽ trực luân phiên. Vụ án có tính đột phá nhanh chóng hay không đều phải dựa vào tiến triển tiếp theo.


Hai ngày không về nhà, căn hộ tỏa ra không khí lạnh lẽo. Có lẽ đã vô cùng mệt mỏi nên Hàn Trầm cởi áo khoác rồi ngồi bất động trên sofa. Cẩm Hi có chút xót xa trong lòng, không làm phiền anh. Hai ngày nay, cô có thời gian chợp mắt nên tinh thần vẫn tương đối tỉnh táo. Cô cởi áo khoác và áo len mỏng mang ra máy giặt. Khi cô quay lại phòng khách, Hàn Trầm vẫn ngồi yên, không biết đang suy nghĩ điều gì.


Thật ra, việc đội hình sự, dưới sự chỉ đạo của Hàn Trầm tìm ra đối tượng tình nghi trong vòng hai ngày đã là thu hoạch rất lớn. Cẩm Hi cũng coi như được nghiệm chứng tin đồn, một khi phá án, Hàn Trầm làm việc như bán mạng. Anh thức hai ngày liền, khi nào đau đầu thì uống thuốc giảm đau.


Trong cuộc sống ít nhiều có tính cách “công tử” nhưng lúc làm việc, anh hoàn toàn là người nghiêm túc và chính trực. Cẩm Hi đang chìm trong suy tư, Hàn Trầm chợt nhướng mày nhìn cô, sau đó, anh lại đưa mắt xuống áo thun đen bó sát trên người cô.


“Em định đi tắm bây giờ, hay là anh tắm trước đi?” Cẩm Hi lên tiếng.


“Chúng ta cùng tắm nhé!” Hàn Trầm nói nhỏ.


“Anh đừng mơ…”


Hàn Trầm dựa vào thành ghế, mỉm cười với cô. Cẩm Hi vội vã quay người đi vào phòng tắm rồi khóa trái cửa. Chính trực gì chứ? Đã mệt đến mức này rồi mà anh còn có ý đồ với cô.


Cẩm Hi vừa tắm vừa lắng nghe động tĩnh ngoài phòng khách. Bên ngoài im lặng như tờ, chắc anh đã ngủ rồi. Cô nhanh chóng tắm xong, lấy khăn mặt lau đầu. Lúc này, cô mới phát hiện mình quên không mang quần áo để thay.


Vừa rồi bị Hàn Trầm trêu ghẹo, cô nhanh chóng chạy vào đây, hoàn toàn quên mất khoản này. Lại nhìn bộ quần áo bẩn mình vừa thay ra, cả ngày hôm nay đổ đầy mồ hôi nên cô không nghĩ đến chuyện lại mặc nó lên người.


Đắn đo một lúc, Cẩm Hi chỉ còn cách đến bên cửa, mở he hé, gọi nhỏ: “Hàn Trầm!”


“Ơi!” tiếng anh truyền tới.


Cẩm Hi đỏ mặt, cố cất giọng bình thản: “Em quên không mang quần áo, anh lấy giúp em đi, ở bên góc phải tủ quần áo trong phòng anh đó!”. Nói xong cô liền khép cửa.


Hàn Trầm lặng thinh. Giây tiếp theo, Cẩm Hi nghe thấy tiếng bước chân đi về phía phòng ngủ. Không bao lâu sau lại có tiếng bước chân mỗi lúc một gần nhà tắm.


“Em mở cửa ra đi!” Hàn Trầm cất giọng trầm trầm.


Cẩm Hi mở hé cánh cửa. Anh đưa quần áo, cô liền giơ tay ra lấy. Cô chợt nhanh chóng khép cửa, đồng thời cười nói: “Cảm ơn anh.”


Hàn Trầm không đáp lời, trong đầu anh bất chợt hiện ra cảnh tượng vừa rồi. Qua k