Thế Giới, Bầu Trời Và Anh (W.s.y)
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1344703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4703 lượt.
giết người, bốn mạng người, anh có biết tội mình nặng đến cỡ nào không?”
Thiệu Luân mấp máy môi, ánh mắt lộ vẻ không phục, nhưng cuối cùng anh ta vẫn lặng thinh.
“Là tự ti đúng không?” Giọng nói trầm tĩnh của Hứa Nam Bách vang lên. Anh ta nhìn thẳng vào gương mặt ủ rũ của Thiệu Luân: “Oán hận, tự ti, áy náy… thậm chí còn có cả khao khát? Thật ra, anh không cần biện minh, bởi trong lòng anh biết rõ hơn ai hết?”
Thiệu Luân giật mình, hết nhìn người đàn ông xa lạ lại đưa mắt qua Lải Nhải, cuối cùng dừng lại ở Hàn Trầm. Đúng vậy anh ta không cần nhiều lời, những người cảnh sát này đã nói trúng tâm tư, sự mâu thuẫn và khao khát trong nội tâm anh ta.
Từ nhỏ đến lớn, Thiệu Luân luôn cảm thấy tự ti về bản thân. Thật ra, anh cũng như nhiều đứa trẻ có diện mạo và gia thế bình thường khác, thứ duy nhất đáng nhắc tới là thành tích học tấp xuất sắc. Tuy nhiên, không có nữ sinh nào vì ưu điểm này mà thích và chấp nhận anh ta. Sau khi vào trường đại học hàng đầu, ưu điểm này không còn sót lại chút gì. Anh ta lại trở thành nam sinh bình thường nhất, ít được chú ý đến nhất.
Thu hoạch lớn nhất trong cuộc đời Thiệu Luân có lẽ là tìm được người bạn gái vừa xinh đẹp vừa thông minh như Nguyễn Thiếu Song. Trường đại học không có ít nữ sinh cặp kè với đại gia giàu có, ngoài cổng trường thường xuyên xuất hiện xe hơi sang trọng. Vì vậy nhiều người không hiểu tại sao Nguyễn Thiếu Song lại chọn Thiệu Luân. Anh ta cũng từng hỏi cô, cô chỉ cười đáp: “Em cảm thấy anh khác mọi người. Em thầm quan sát anh. Anh rất trầm tĩnh, làm việc gì cũng tập trung. Anh làm thí nghiệm cũng nhanh nhất lớp. Anh chỉ không thích xuất đầu lộ diện thôi.” Cô kéo tay anh ta, “Em thấy yên lòng khi ở bên anh.”
Rất lâu sau này, Thiệu Luân mới biết, trên đời tồn tại một số người đàn ông có thể khiến phụ nữ yên lòng, nhưng cũng có những người đàn ông sẽ khiến phụ nữ yêu điên cuồng, can tâm tình nguyện đốt cháy bản thân vì anh ta.
Nguyễn Thiếu Song đúng là có yêu anh ta, chỉ là yêu không đủ mà thôi. Trong mối quan hệ của hai người, cô tương đối tỉnh táo. Nhưng cô không hề hay biết, anh là người yêu điên cuồng.
Cho đến khi Nguyễn Thiếu Song vào làm việc ở công ty tài chính hàng đầu toàn quốc, trở thành nhân viên văn phòng “cổ vàng”[1'>, sự tự ti của Thiệu Luân mới trở nên càng nghiêm trọng. Có lúc đón cô tan sở, đồng nghiệp nói: “Bạn trai giáo sư của chị đến rồi kìa”. Anh ta muốn giải thích mình chỉ là một nhân viên nghiên cứu quèn, năm sáu năm nữa mới may ra phấn đấu lên được chức giáo sư. Nhưng cô bóp tay ra hiệu, anh đành phải giữ im lặng.
[1'> Cổ vàng: Là những người làm công ăn lương có trình độ đại học, cao đẳng hoặc tốt nghiệp các trường dạy nghề, trường kỹ thuật… Theo các nhà nghiên cứu xa hội học Mỹ năm 2007: “công nhân cổ vàng” bao gồm các kỹ thuật viên, phi công, điều khiển viên, y sĩ, y tá…
Thiệu Luân cũng cảm thấy áy náy. Bởi trước khi tốt nghiệp, Nguyễn Thiếu Song đã có cơ hội ra nước ngoài, nhưng do anh ta ra sức khẩn cầu, cuối cùng cô cũng mềm lòng, chấp nhận ở lại. Lần đó, cô nói: “A Luân, anh nợ em đấy nhé! Sau này nhất định phải đối xử tốt với em, rõ chưa? Dù một ngày nào đó chúng ta chia tay, anh cũng vẫn phải đối xử tốt với em đấy.”
Anh ta cười hì hì: “Làm sao có chuyện chia tay cơ chứ?”
Sau đó, Nguyễn Thiếu Song phản bội anh ta. Hôm cô gọi điện thoại cầu cứu, anh ta không thèm để ý đến cô. Tới khi cô bị mất tích, hồi tưởng lại quá khứ, nhìn những dấu vết cô để lại ở nhà, anh ta mới nhận ra sai lầm của mình.
Nếu bắt đầu, anh ta không cầu xin cô đừng ra nước ngoài, thì làm gì có chuyện cô sống không thấy người, chết không thấy xác.
Nếu không phải anh ta suốt ngày chúi mũi vào công việc nghiên cứu, ít dành thời gian bên cô, thì làm gì có chuyện, vì cô đơn nên cô mới ngã vào lòng trước một người đàn ông khác.
Nếu không phải gia thế của anh ta bần hàn, tướng mạo bình thường, tính cách cũng không tâm lý, hài hước, làm sao cô có thể rơi vào tấm lưới do Tư Đồ Dập dệt nên?
Nếu không phải… Anh ta không giữ lời hứa, thì bây giờ đâu đến nỗi ngày đêm nhớ nhung cô, nhìn bất cứ cô gái văn phòng xinh đẹp nào cũng đều tưởng nhầm là cô?
Sau đó, cuộc đời anh ta cũng chỉ còn lại mục đích duy nhất. Làm thế nào để trả thù? Con đường phía trước mờ mịt, trên đời này ai chú ý đến nỗi hận của người thấp cổ bé họng.
“Sao anh lại nghĩ đến chuyện mô phỏng chân dung tâm lý tội phạm của Tư Đồ Dập rồi đi giết người?” Hàn Trầm hỏi.
“Tôi đọc sách.” Thiệu Luân cười gượng gạo, “Tôi xem rất nhiều sách về tâm lý tội phạm.”
Bắt đầu, anh ta chỉ muốn theo dõi Tư Đồ Dập để thu thập chứng cứ phạm tội của anh ta, nhưng bận rộn mấy tháng trời cũng không thu được kết quả. Một ý nghĩ luôn quanh quẩn trong đầu anh ta: Thu thập chứng cứ thì có tác dụng gì? Nhà Tư Đồ vừa có quyền thế vừa có tiền, đến lúc đó họ cũng tìm người gánh tội thay cho hắn mà xem.
Anh ta cũng khô