Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4905 lượt.

một người. Anh cảm thấy giữa anh và Châu Tiểu Triện, chị ấy coi trọng ai hơn?” Hắn đột nhiên bật cười: “Không phải trong lòng chị ấy, anh không những không bằng Hàn Trầm, mà ngay cả Châu Tiểu Triện, anh cũng chẳng thể sánh bằng đấy chứ?”


Đi đến cửa ra vào, A lại nói một câu: “Chúng ta sẽ chờ xem sao”.


Sau khi cánh cửa khép lại, Từ Tư Bạch ngẩng đầu, đôi mắt nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiếu vào khiến anh thấy ấm áp hơn một chút. Vết thương ở trán do bị đâm xe vẫn rất đau, đầu óc cũng váng vất, ngoài ra, anh còn ngửi thấy mùi máu tanh trên người.


Từ Tư Bạch cúi xuống quan sát thiết bị thông tin trong tay. Anh không thử mở như Châu Tiểu Triện, vì anh biết, chắc chắn A sẽ không cho mình cơ hội cầu cứu.


Anh chỉ có thể chờ đợi, đợi cô chọn anh hay Châu Tiểu Triện. Anh hít một hơi sâu. Cô sẽ chọn ai đây?


Người phụ nữ mà tôi yêu thương! Nếu vào thời khắc này, người phải đưa ra sự lựa chọn là tôi, chắc chắn tôi sẽ bất chấp tất cả lao về phía em.


Tô Miên nhìn hai người đàn ông trên màn hình. Châu Tiểu Triện ở trong gian phòng tối tăm chật hẹp, vẫn mặc áo khoác màu vàng chanh nổi bật như trước khi mất tích. Trong đầu Tô Miên chợt vụt qua ý nghĩ không liên quan, khi gặp vụ án lớn, Châu Tiểu Triện thường thích mấy trò như diện đồ màu rực rỡ hay đến quán bà già làm một bát mì nóng hổi. Cậu ta thường nói: “Như vậy mới có tinh thần chiến đấu”.


Nhưng vào thời khắc này, nhìn cậu ta không ổn chút nào, đầu tóc lòa xòa, trên mặt có vết máu đã khô, mũi sung vù. Ánh mắt cậu ta đờ đẫn dõi về phía trước, không biết đang nghĩ gì.


Tô Miên không chịu đựng nổi, khẽ gọi một tiếng: “Tiểu Triện!”


Hàn Trầm vừa lái xe vừa giơ tay ôm vai cô. Như có linh cảm, Châu Tiểu Triện đột nhiên cúi xuống, nhìn vào ống kính. Giọt lệ đè nèn đã lâu trong viền mắt cậu ta lập tức chảy dài xuống gò má: “Tiểu Bạch! Tiểu Bạch!”


Cùng lúc đó, Từ Tư Bạch ở màn hình bên cạnh tựa như cũng phát giác tín hiệu đã được kết nối, liền dõi mắt vào màn hình. Tình trạng của anh còn tệ hơn Châu Tiểu Triện.Trên trán xuất hiện vết thương đã khô, gương mặt trắng trẻo thường ngày đầy vết máu. Anh mặc áo khoác màu xám nhạt, cũng loang lổ máu đỏ. Anh nhìn màn hình chằm chằm, ánh mắt ẩn hiện một nỗi đau, tựa như có muôn vàn lời muốn thổ lộ.


“Cẩm Hi!” Anh gọi khẽ một tiếng, sau đó lặng thinh.


“Từ Tư Bạch!” Tô Miên nghẹn ngào.


Vào thời khắc này, xe ô tô của Hàn Trầm chỉ còn cách ngã tư đèn xanh đèn đỏ mấy trăm mét.


“Tiểu Bạch! Tiểu Bạch!” Giọng Châu Tiểu Triện lại một lần nữa vang lên, Tô Miên nhìn qua màn hình bên trái. Nước mắt vẫn chảy giàn giụa xuống gò má nhợt nhạt của Châu Tiểu Triện, cậu ta cất giọng nghẹn ngào: “Tiểu Bạch! Lão đại! Hai người có nghe thấy em nói gì không? Em chẳng nghe thấy tiếng của hai người, chỉ có thể nhìn Tiểu Bạch mấp máy môi. Hãy nghe em! Tiểu Bạch, chị hãy đi cứu bác sĩ Từ, đừng đến cứu em!”


Tô Miên giơ tay ôm miệng, cố gắng kiềm chế tiếng nức nở. Biết rõ Châu Tiểu Triện không nghe thấy nhưng cô vẫn không nhịn được, gầm lên: “Cậu nói gì thế?”


Sau khi thốt ra câu vừa rồi, Châu Tiểu Triện trở nên bình tĩnh, thậm chí mỉm cười: “Tiểu Bạch! Chúng ta là cảnh sát hình sự, còn Từ Tư Bạch chỉ là bác sĩ pháp y. Nếu nhất định phải có một người hi sinh thì hãy để em làm điều đó. Hơn nữa, bác sĩ Từ giỏi giang như vậy, giỏi hơn em nhiều, nếu thoát chết, sau này anh ấy có thể cứu nhiều mạng sống hơn. Chúng ta cứ quyết định như vậy đi nhé!”


Nước mắt làm nhòe tầm nhìn của Tô Miên, cổ họng cô như bị mắc một cái dằm nhọn, há miệng là đau, không thể thốt ra thanh âm. Hàn Trầm tập trung lái xe, sắc mặt vô cùng lạnh lẽo. Họ cách ngã tư ngày càng gần.


Từ Tư Bạch im lặng từ đầu đến cuối, trong khi Châu Tiểu Triện tiếp tục lên tiếng: “Tiểu Bạch, chị có biết tại sao tổ của chúng ta được gọi là Khiên Đen không?”


“Tôi không biết…” Tô Miên buột miệng trả lời.


Châu Tiểu Triện hít một hơi sâu rồi ngẩng đầu, ánh mắt tựa hồ trôi đi rất xa: “Có một chuyện em chưa kể với chị. Vào ngày thứ ba sau khi chúng ta gia nhập tổ Khiên Đen, em đã tình cờ gặp Cục trưởng khi tập thể dục buổi sáng ở dưới ký túc xá. Ông ấy cũng xuống sân tập thể dục.” Cậu ta cười cười, “Lúc đó, em đã hỏi Cục trưởng một câu ngốc nghếch, con người em chẳng có tài cán gì, chỉ thi cử là khá hơn một chút, tại sao các lãnh đạo lại chọn em vào tổ? Chị có biết Cục trưởng nói thế nào không? Ông ấy bảo: “Tiểu Triện à, tên tổ Khiên Đen là do tôi đặt. Cậu có biết ý nghĩa của từ này không? Từ trước đến nay, người công an nhân dân luôn là tấm lá chắn bảo vệ cuộc sống của người dân. Phù hiệu của chúng ta chính là hình chiếc khiên. Một khi trong xã hội xuất hiện bất cứ sự tổn thương và nguy hại nào, chúng ta cũng phải giơ tấm khiên ra trước”. Em đáp: “Chúng cháu đã được học điều này ở trường cảnh sát”. Cục trưởng mỉm cười: “Tổ Khiên Đen các cậu phải đối mặt với những vụ án đáng sợ nhất, phải


XtGem Forum catalog