Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1344510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4510 lượt.
xuống xe, đứng bên cạnh tựa như… chờ cô.
Bạch Cẩm Hi ngây ra nhìn anh, Châu Tiểu Triện ở đằng sau chau mày. Hôm ở văn phòng, cậu ta tận mắt chứng kiến Từ Tư Bạch ghen với Hàn Trầm nên đã sớm lưu tâm. Lúc này, cậu ta hỏi nhỏ bằng một giọng vừa hưng phấn vừa nghi hoặc: “Lão đại, chuyện là thế nào vậy? Tại sao Hàn Trầm lại đến đón chị? Em hồi hộp quá, liệu có cần báo tin cho bác sĩ Từ không?”
Bạch Cẩm Hi quay đầu trừng mắt với cậu ta: “Cậu đã nghĩ- nhiều- rồi?”
Cô cũng nhảy xuống xe.
Hàn Trầm liếc cô một cái, sải bước dài đi về phía trước. Bạch Cẩm Hi lập tức đi theo, đến khi cách ô tô một đoạn, cô mới mở miệng: “Có chuyện gì sao?”
“Ngày kia tôi đi rồi. Tối nay cô hãy giúp tôi một việc.”
***
Phòng Hồ sơ của Cục công an thành phố nằm trong một tòa nhà cũ kỹ ở ngoại ô phía Đông thành phố. Lúc này đã là nửa đêm, bầu trời mù mịt, mặt đất tối om.
Đi đến cửa phòng Hồ sơ, Bạch Cẩm Hi liếc người đàn ông bên cạnh. Anh đội mũ lưỡi trai kéo vành xuống thấp, che khuất đôi mắt, chỉ để lộ sống mũi và cái cằm. Trông anh bây giờ rất giống một tên sát thủ.
Bạch Cẩm Hi cũng không hỏi nhiều, cùng Hàn Trầm đi lên cầu thang, gõ cửa phòng trực.
Người trực ca đêm hôm nay là ông già họ Châu, chỗ quen biết của Bạch Cẩm Hi. Cô biết cách nói chuyện nên rất thân thiết với các phòng ban của Cục công an, làm việc gì cũng thuận lợi. Có lẽ mấy ngày qua, Hàn Trầm đã nghe được tin cô có mối quan hệ rộng nên mới nhờ cô giúp đỡ.
Ông Châu nhướng đôi mắt lờ đờ nhìn bọn họ, chậm chạp rút chìa khóa: “Tiểu Bạch lại điều tra vụ án thâu đêm đấy à? Cô cũng biết chọn thời điểm thật đấy, tôi vừa với chợp mắt một lúc.”
Bạch Cẩm Hi cười hì hì: “Cám ơn chú Châu, hôm khác cháu sẽ biếu chú mấy cây thuốc lá ngon ngon.”
Sau khi mở cửa, ông Châu lại quay về căn phòng nhỏ của mình. Bạch Cẩm Hi giơ tay bật đèn rồi quay sang Hàn Trầm.
Anh đã cởi mũ, ném xuống bàn rồi ngẩng đầu quan sát xung quanh. Không biết có phải do ảo giác, cô cảm thấy ánh mắt anh tựa hồ có chút biến đổi. Bình thường, đôi mắt ấy chỉ một vẻ lạnh lẽo và thâm trầm bức người, nhưng vào thời khắc này, nó lại rất bình tĩnh và tập trung.
Như thể đây mới là việc anh thật sự quan tâm.
“Anh muốn tìm thứ gì? Để tôi giúp anh.” Bạch Cẩm Hi lên tiếng.
“Không cần cô bận tâm.” Hàn Trầm vừa nói vừa đi vào trong dãy tủ đựng hồ sơ.
Bạch Cẩm Hi cũng không miễn cưỡng, tự động tìm một cái ghế ngồi xuống, dõi theo bóng lưng anh.
Về lý mà nói, Đồn trưởng của cô có mối quan hệ rộng trong Cục, lại rất sùng bái Hàn Trầm. Vậy mà anh không nhờ Đồn trưởng, lại đi tìm một “tiểu tốt” là cô, còn đi nơi lưu trữ hồ sơ vào lúc nửa đêm, đội mũ che mặt, không thông qua thủ tục đường hoàng. Tất cả điều này chứng tỏ, anh không muốn cho người khác biết.
Được thôi, vậy thì cô cũng tuyệt đối không hỏi nhiều lời.
Bạch Cẩm Hi ngồi ở ghế một lúc. Bận rộn suốt cả ngày nên cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, làm nghề cảnh sát hình sự phải rèn luyện bản lĩnh ngủ ở mọi lúc mọi nơi, cô quan sát xung quanh, cuối cùng quyết định trèo lên bàn nằm ngủ cho thoải mái.
***
Hàn Trầm đứng trước tủ hồ sơ “Nhân khẩu mất tích và người chết không rõ lai lịch” xem xét một lúc. Sau đó, anh rút ra mười mấy tập hồ sơ. Chỗ này kê tủ san sát rất chật hẹp, cũng không đủ ánh sáng nên anh cầm hồ sơ đi ra ngoài.
Vừa đi khỏi dãy tủ, Hàn Trầm liền nhìn thấy Bạch Cẩm Hi nằm ngủ say sưa trên bàn. Cô nằm nghiêng về bên phải, quay mặt về phía anh. Tư thế ngủ của cô co quắp, thiếu cảm giác an toàn.
Hàn Trầm liếc cô một cái rồi đi tới cái ghế ở một góc bàn ngồi xuống, bắt đầu lật giở hồ sơ.
“Khụ… con bé Tiểu Bạch này.” Ông Châu từ ngoài đi vào phòng, trên tay cầm tấm thảm mỏng. Hàn Trầm nhướng mày nhìn ông rồi lại tiếp tục đọc tài liệu.
“Tuy bây giờ là mùa hè nhưng cũng không thể ngủ như vậy.” Ông đắp tấm thảm lên người Bạch Cẩm Hi: “Chàng trai, cậu phải trông con bé chứ.”
Hàn Trầm ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp gương mặt của Bạch Cẩm Hi. Nhìn từ góc độ này, cặp lông mày của cô giãn ra, môi mím lại, má hơi phúng phính. Bộ dạng của cô trong lúc ngủ không còn vẻ mạnh mẽ mà ngược lại có chút ngây thơ như trẻ con.
“Vâng.” Anh đáp khẽ: “Chú ơi, ở đây có thể hút thuốc không?”
Ông Châu: “Cậu cứ hút đi, cẩn thận đừng để rơi vào giấy tờ là được.”
Hàn Trầm nghiêng đầu châm một điếu thuốc rồi rút một điếu đưa cho ông Châu. Ông cũng không khách sáo, lập tức đưa lên miệng.
“Thuốc ngon thật.” Ông chậc chậc hai tiếng: “Cậu đang tìm ai vậy? Tôi biết rất rõ từng hồ sơ ở đây. Cậu cứ nói ra, tôi sẽ giúp cậu, làm vậy đỡ lãng phí khối thời gian.”
Hàn Trầm im lặng vài giây mới lên tiếng: “Tôi muốn tìm một cô gái.”
“Ờ…” Ông Châu gật đầu: “Có tất cả 147 người phụ nữ bị mất tích hay qua đời mà không rõ lai lịch được lưu giữ hồ sơ ở đây trong mười mấy năm qua. Cậu muốn tìm ai? Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Có ảnh không?”
Hàn Trầm quay đầu nhìn ông, hít một hơi thuốc mới đáp: “Không có tên, tôi cũng không rõ dung mạo, không biết cô ấy còn sống hay đã chết. Cô ấy mất tích từ nă