Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4562 lượt.

chúng ta có khả năng phát hiện ra ô tô của hung thủ. Như vậy, phạm vi điều tra sẽ được thu hẹp.”
“Ừ!” Hàn Trầm đáp.
Châu Tiểu Triện tỏ ra xúc động: “Vụ án sắp được phá đến nơi rồi, nhanh quá đi!”
“Chưa chắc.” Hàn Trầm nói: “Đây mới chỉ là tìm ra ô tô mà thôi.”
Dù anh nói vậy nhưng Châu Tiểu Triện và Lải Nhải vẫn cười híp mắt.
Tâm trạng của Bạch Cẩm Hi có chút phức tạp. Cô vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc, cũng khâm phục Hàn Trầm.
Đúng lúc này, Hàn Trầm đột nhiên quay đầu về phía cô: “Cô mau chuẩn bị đi!”
“Gì cơ?” Bạch Cẩm Hi không hiểu.
“Giờ đến lượt cô chạy, tôi sẽ chạy cùng cô.” Anh nói: “Thời gian cấp bách, tìm nữ cảnh sát khác cũng khó có thân thủ như cô. Vừa rồi tôi đã để ý, không phải leo trèo leo lắm, chắc cô có thể làm được.”
“Vâng.”
Hai người cởi áo khoác ngoài, vận động xương cốt. Châu Tiểu Triện hiểu ra vấn đề, gật đầu: “Vẫn là lão đại suy nghĩ thấu đáo. Hung thủ cũng có khả năng là phụ nữ, vì vậy mới bảo Tiểu Bạch chạy thử. Nhưng vì chị ấy mù đường nên lão đại đích thân chạy cùng chị ấy.”
Nghe cậu ta luôn miệng gọi Hàn Trầm là lão đại, Bạch Cẩm Hi nửa cười nửa không nhìn cậu ta: “Tiểu Triện, cậu đúng là có mới nới cũ.”
Châu Tiểu Triện không hiểu, vẻ mặt mù mờ. Gáy Bạch Cẩm Hi đột nhiên bị đập nhẹ một cái.
“Bụng dạ hẹp hòi.” Hàn Trầm tháo găng tay ném cho Châu Tiểu Triện
Anh nói bằng giọng Bắc Kinh trầm ấm, có chút ngang tàng. Bạch Cẩm Hi bỗng dưng cảm thấy ngọt ngào.
Hai người đứng ở chỗ vẽ chữ T, Bạch Cẩm Hi đeo chiếc ba lô của Châu Tiểu Triện, bên trong đựng vài cục gạch, tương đương trọng lượng của khẩu súng. Vừa rồi, Mặt Lạnh cũng đeo một chiếc ba lô tương tự.
Hàn Trầm quay sang cô: “Hãy cẩn thận, nhớ theo sát tôi, đừng nhìn xuống dưới.”
“Vâng.”
Châu Tiểu Triện phất tay, Hàn Trầm lập tức lao đi, chớp mắt đã khuất dạng ở lối xuống cầu thang. Bạch Cẩm Hi hít một hơi sâu rồi chạy theo anh.
***
Cầu thang tầng tám có một cánh cửa, bên ngoài là sân phơi rộng. Lúc này đã là hai ba giờ chiều, mặt trời chói chang. Hàn Trầm bám tay vào thành sân phơi, tung mình nhảy xuống dưới, hình bóng màu đen biến mất trong giây lát.
May mà sân phơi này kề sát nóc một tòa nhà khác, khoảng cách chỉ hơn một mét. Bạch Cẩm Hi dừng lại ở mép sân phơi một vài giây rồi nhắm mắt nhảy xuống.
Vừa chạm đất, cô liền nhìn thấy Hàn Trầm đã đầu bên kia nóc nhà, đang chuẩn bị xuống cầu thang. Thấy cô không sao, anh liền quay người chạy tiếp.
Bạch Cẩm Hi hơi ngây ra. Cô cũng không hiểu nguyên nhân vì sao mình lại vô duyên vô cớ thất thần. Thế là cô lấy lại tinh thần, tiếp tục bám theo Hàn Trầm.
Xuống đến tầng 5 có một hành lang dài nối liền với tầng thượng của tòa nhà bên cạnh. Ở thập niên 90 thế kỷ trước, rất nhiều cơ quan thích kiến trúc kiểu này. Bạch Cẩm Hi đi qua hành lang, liền nhìn thấy Hàn Trầm đang đứng ở đầu cầu thang, gần mép bên kia sân thượng.
Bạch Cẩm Hi đột nhiên thẫn thờ.
Ánh nắng chiếu xuống khiến gương mặt nghiêng của anh rất rõ nét. Anh chống tay vào tay vịn cầu thang, quan sát bên dưới. Sau đó, anh quay đầu liếc cô một cái. Giây tiếp theo, anh nhảy xuống bên dưới.
Bạch Cẩm Hi kịp nhìn thấy bóng anh biến mất ở đầu kia sân thượng. Trong khi đang chạy theo anh, cô chợt cảm thấy trái tim co rút mạnh. Bạch Cẩm Hi lập tức dừng bước. Ý thức mình đang thi hành công vụ, cô lại tiếp tục chạy nhanh.
Nhưng khi ngẩng đầu, đôi mắt Bạch Cẩm Hi đã ngân ngấn nước
Chuyện này là thế nào vậy?
Tại sao cảnh tượng đuổi theo Hàn Trầm lại quen thuộc đến thế?
Tại sao lồng ngực bị đè nén đến mức cô không thở nổi?
Tại sao nước mắt cứ chảy dài, không thể khống chế tựa như trong giấc mơ của cô...
Tuy nhiên, lý trí khiến cô vẫn giữ nguyên tốc độ. Có lẽ do đoạn đường còn lại dễ chạy hơn nên Hàn Trầm càng nới rộng khoảng cách, cũng không phát hiện ra sự bất thường của cô.
Lúc này, đôi mắt Bạch Cẩm Hi đã trở nên mờ mịt. Cô tiếp tục chạy hết nóc nhà này đến nóc nhà khác, nhảy qua vô số chướng ngại vật. Rõ ràng cô đang ở đây nhưng linh hồn dường như đang ở trong hoàn cảnh khác.
Cảnh đó cũng có một người đàn ông trầm ổn, mạnh khỏe lao nhanh về phía trước, còn cô bám theo sau. Hình bóng của hai người cũng cách một đoạn nhưng lại quấn quýt, cùng hướng về một mục tiêu như thời khắc này.
Trên cõi đời này không có người nào có thể thay thế vị trí của họ trong lòng đối phương.
Bạch Cẩm Hi không thể chạy tiếp. Cô từ từ dừng lại, ngồi xổm xuống, vùi mặt vào hai lòng bàn tay.
Người đàn ông trong giấc mơ cũng từng cùng cô chạy băng băng như vậy sao?
Có phải anh ta cũng quay đầu suốt, xem cô có bình yên vô sự hay không?
Anh ta từng theo đuổi lý tưởng và mục tiêu giống cô? Đó là chính nghĩa, công bằng, trách nhiệm của người cảnh sát, và cả tình yêu khắc cốt ghi tâm nữa?
Tại sao cô chẳng nhớ gì cả?
Anh ta tên là gì? Triệu gì nhỉ? Cô đã quên mất tên của người đó, còn anh cũng đã lấy vợ sinh con. Nhưng tại sao tình cảm được chôn sâu trong ký ức đã bị cô lãng quên vẫn cháy bỏng như ngọn lửa, một khi bị đá