Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3557 lượt.
nhân.
Tần Diệu tự giễucười cười, làm gì mà để ý đến bộ dạng của nữ nhân này. Có lẽ sau hômnay, hai người bọn họ ngay cả buổi tối cũng không ngủ cùng một chỗ, gặplại cũng giống như người lạ mà thôi.
- Không tốt, phó hội trưởng.
Cửa ban công bị mãnh mẽ mở ra, Tần Diệu nhíu mày. Hắn đang thay thế phụ thân trở thành phó hội trưởng của Hiệp Hội Linh Dị, thời gian qua hắncũng đã nói trước với mọi người, trước khi tiến vào phòng nhất định phải gõ cửa trước.
- Chuyện gì, hốt ha hốt hoảng vậy.
Tần Diệu nhìn thấy thư ký kích động như vậy, biết nhất định là đã xảy ra vấn đề gì lớn rồi.
- Ngày hôm qua người của tổ bảy đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ. Nhiệm vụ thất bại, toàn bộ mục tiêu đều bị giết chết.
Thư ký thở hổn hển, thần sắc kích động nhìn Tần Diệu.
- Toàn bộ sao?
Tần Diệu nhíu mày. Hắn cũng không phải là để việc sống chết của tổ viên này vào trong mắt. Việc duy nhất có thể làm cho hắn lo lắng, là vị trícủa mình có ổn định hay không. Hắn rất sợ sẽ có người nhân cơ hội này sẽ gây khó dễ đối với hắn. Dù sao nhiệm vụ lần này cũng là do hắn tự mìnhbố trí xuống.
- Hết thảy trợ cấp như cũ.
Tần Diễu nghĩ một lát, phất phất tay, ý bảo thư ký đi ra ngoài.
- Đêm nay thông báo người của tổ sáu, ta sẽ đích thân dẫn đội.
Bóng đêm dày đặc, Tần Diệu đứng ở lầu chót trên thiên thai. Gió thổiqua mang đến một cỗ mùi tanh của máu tươi. Ở phía sau hắn, toàn bộ tổviên của đội sáu đều nằm trên mặt đất, đã không còn hơi thở.
- Xem ra ta đã coi thường ngươi.
Giọng nói của Tần Diệu không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Tổ viênchết với hắn mà nói, không có bất kỳ ảnh hưởng nào, dường như những thithể ở phía sau kia là những tảng đá tùy ý có thể thấy ở ven đường.
- Rống!
Trả lời hắn là tiếng gào thét của quái vật trước mặt.
Người thiếu nữ có mái tóc đuôi ngựa trước mắt này lại có được sức mạnhkhông thể tưởng tượng nổi. Cái đuôi thật dài kia dựng thẳng lên và đôitai đầy lông tơ màu trắng kia đã nói rõ, nàng là một con hồ yêu.
Nội tâm không gợn sóng của Minh Diệu đột nhiên mạnh mẽ nhảy lên mộtchút, bộ dáng của con hồ yêu này có chút quen mắt, dường như đã gặp ởnơi nào rồi.
- Dường như ta đã gặp nhau ở nơi nào rồi, ngươi…
Tần Diệu vừa như đặt câu hỏi, vừa như lầm bầm lầu bầu.
- Gào!
Trả lời hắn, là một tiếng thét dài của hồ yêu, cùng với đó là cái lợi trảo được vung tới, để lại ấn ký thật sâu trên mặt đất.
Tần Diệu nhẹ nhàng nhảy qua, loại công kích đơn thuần này căn bản không thể gây thương tổn cho hắn, nhưng mà càng tiếp cận với con hồ yêu kia,mùi trên người nó càng khiến cho hắn có cảm giác quen thuộc.
- Ngươi…Rốt cuộc là ai ?
Tần Diệu có chút mê mang, loại cảmgiác quen thuộc này rốt cục là đến từ nơi nào, trong trí nhớ của hắn,dường như là không có đánh nhau với hồ yêu bao giờ.
- Giết ngươi, giết, giết, giết…
Hồ yêu gầm nhẹ, mang theo một ít lời nói không rõ ràng.
Hồ yêu không ngừng tấn công liên tục, khiến cho Tần Diệu không còn tâmtư lo cái việc không thiết thực là cảm giác quen thuộc kia từ đâu mà có, liên tục trốn tránh công kích khiến cho hắn có chút phiền.
- Gào!
Con hồ yêu kia lại ngửa mặt lên trời thét dài, mái tóc đuôi ngựa rối tung lên, để lộ ra một cỗ hơi thở điên cuồng.
- Quên đi, không nghĩ nữa, ngươi chết đi.
Tần Diệu quăng cái suy nghĩ không thực tế trong óc kia đi, nghênh đón công kích của hồ yêu.
Chỉ nhẹ nhàng xê dịch thân thể, lợi trảo của hồ yêu liền bổ nhào vàokhông khí, mà tay phải của Tần Diệu, đã xuyên thấu qua hậu tâm của hồyêu.
Tần Diệu chậm rãi rút tay ra khỏi ***g ngực của hồ yêu,thân thể của hồ yêu chậm rãi ngã xuống đất, máu theo lòng bàn tay củaTần Diệu nhỏ xuống đôi giày da.
Hồ yêu nằm trên mặt đất, cáilợi trảo trên tay và cái lỗ tai đầy lông xù trên đầu dần dần lui vàotrong thân thể, xô mái tóc rối tung sang hai bên. Tần Diệu thấy rõ gương mặt của con hồ yêu này, chính là khuôn mặt của một cô gái. Nhưng mà bộdáng của cô gái này chỉ là một học sinh trung học, bộ dáng này dường như Tần Diệu đã từng quen biết, khiến cho trong lòng hắn có một cỗ cảm giác đau đớn run rẩy.
Bộ dạng của cô bé này khiến cho đầu óc củaTần Diệu bị xới tung lên. Lúc khóc, khi tức giận, khi vui vẻ, khi làmnũng. Hết thảy đều giống như Tần Diệu đã từng trải qua, giống như là trí nhớ bị phong ấn đột nhiên được mở ra, bên trong chất đầy những ký ức bị niêm phong, bây giờ từng giọt từng giọt rơi ra.
- Tiểu…Manh…
Cánh tay còn dính máu nóng của Tần Diệu run rẩy vuốt lên mặt của cô gái, lưu lại một đạo vết máu.
- Đến tột cùng thì ta đã làm cái gì…
Cô gái nằm trên mặt đất đã mất đi hơi thở đột nhiên mở mắt. Ánh mắt kia tràn đầy phẫn nộ, u oán, không cam lòng.
- Minh Diệu ngươi thật sự quên ta sao, tất cả những chuyện này chính là cuộc sống ngươi muốn sao?
- Không phải, không phải!
Tần Diệu che mặt, điên cuồng ngửa mặt lên trời thét dài.
- Vì sao lại như vậy?
Minh Diệu mạnh mẽ ngồi dậy, trái tim còn đang kịch liệt nhảy lên, tấtcả mọi chuyện kia, hết thảy đều g