Vụ án bí ẩn bộ phim khó quay - full
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3472 lượt.
. Ởtrong mộng hắn nhớ rõ mình đã thấy một nữ nhân, nữ nhân kia mặc một bộsườn xám màu đỏ thẫm, tóc búi cao, đứng ở bên cửa sổ cười với hắn. Nữnhân kia không phải là rất đẹp, nhưng lại có một cỗ cảm giác khiến chongười ta mê say. Nụ cười kia có chứa một loại vui sướng trong lòng,giống như là đột nhiên nhìn thấy tình nhân của mình vậy.
Nó cũngảnh hưởng cả tới Tống Tân, hắn cũng hướng về phía nàng cười cười. Khôngbiết tại sao, Tống Tân cảm thấy hắn đã biết nữ nhân này từ lâu rồi.Nhưng lại không thể nhớ ra tên của nàng. Hai người cứ đối diện như vậy,bầu không khí cũng coi như hòa hợp. Tuy rằng hai người đều không nói gì, nhưng mà trong lòng có một cảm giác thật ấm áp. Nhưng mà cái không khíhòa hợp này cũng không duy trì được bao lâu, Tống Tân chứng kiến trongmắt người đàn bà kia có nước mắt chảy ra. Tống Tân có chút kích động,hắn muốn tiến lên để lau những giọt nước mắt ở trên mặt nàng. Nhưng màthật không ngờ, nước mắt vừa dính lên tay hắn thì liền biến thành màuđỏ.
- Vì cái gì? Vì sao lại bỏ ta lại?
Nữ tử kia khóc, từ hai mắt chảy ra hai dòng huyết lệ, xuôi theo khuôn mặt rồi chảy xuống tới cằm.
- Không phải đã nói rồi sao? Chúng ta mãi mãi bên nhau, cho dù là chết,cũng phải tiếp tục ở cùng nhau. Làm sao chàng lại nhẫn tâm bỏ ta mộtmình?
Tống Tân có chút kích động, hắn muốn mở miệng giải thích,nhưng mà thanh âm từ trong miệng phát ra lại không phải là thanh âm củahắn.
- Nàng cũng biết rõ mà, ta làm như vậy cũng là bất đắc dĩ.
Thanh âm kia có chút khàn khàn, nhưng mà đúng là giọng của nam nhân.
- Ta phải đi.
Tống Tân luống cuống. Đây không phải là thanh âm của hắn, cũng không phải là lời hắn muốn nói. Có thể là miệng và thanh âm của hắn giống như khôngthể khống chế được vậy. Vốn dĩ hắn chỉ muốn hỏi người đàn bà kia có biết chính mình hay không, nhưng mà không nghĩ tới mình lại nói ra một câunhư vậy.
- Vậy chàng muốn ta phải làm sao bây giờ?
Nữ nhân kia bụm mặt, càng khóc to hơn.
- Ta đã không còn chỗ nào để đi nữa rồi.
- Nàng, nàng cứ ở chỗ này chờ ta, ta sẽ trở lại đón nàng.
Thanh âm khàn khàn kia lại truyền từ trong miệng Tống Tân ra.
- Ta hứa với nàng, cho dù chết ta cũng sẽ trở lại đón nàng. Chúng ta đãcùng nhau hẹn ước rồi, cho dù chết chúng ta cũng cùng nhau đầu thai.
- Thật sự sao?
Nữ nhân kia ngẩng đầu lên, trên mặt đã bị nước mắt biến thành một mảnh màu đỏ, phảng phất là cả khuôn mặt đều bị chảy máu. Tay của nữ nhân kia nắm thật chặt cánh tay của Tống Tân.
- Đúng vậy, chúng ta đã hẹn ước.
Thanh âm khàn khàn của nam nhân kia lại vang lên.
- Nàng chờ ta, cho dù ta chết đi, thì trên đường đến Hoàng Tuyền ta cũng sẽ trốn trở lại tìm nàng.
- Vậy sao?
Nữ nhân kia cúi đầu, dường như là trâm ngâm thứ gì đó trong lòng. Cánh tay đang nắm chặt Tống Tân cũng chậm rãi buông lỏng ra.
Không đợi Tống Tân khai bước, nữ tử kia độtnhiên ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn Tống Tân. Ánh mắt kia giống như làthấy được kẻ thù vậy. Mái tóc chỉnh tề búi ở sau gáy mở tung ra, mái tóc dài bay múa trên không trung, khuôn mặt bị dính đầy máu càng trở lên dữ tợn.
- Chàng gạt ta, chàng đang gạt ta.
Nữ nhân nghiến răng nghiến lợi giống như ác quỷ nói.
- Chàng sẽ không trở về.
Tống Tân bị bộ dạng của nữ nhân này dọa tới mức mất hồn mất vía. Hiện tạitrong đầu của hắn chỉ nghĩ tới một việc duy nhất đó chính là trốn.
- Chàng là một tên lừa gạt, kẻ lừa đảo!
Thanh âm thê lương của nữ nhân kia từ phía sau truyền tới tai Tống Tân. Khiến cho hắn sợ tới mức lảo đảo, thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống.
- Chàng chính là muốn bỏ rơi ta, chàng muốn bỏ rơi ta!
Thanh âm của nữ nhân kia càng thêm giống bệnh nhân tâm thần.
- Không có cửa đâu. Cho dù chết, chàng cũng không thể rời bỏ ta.
Sau đầu truyền đến thanh âm ầm ầm. Giống như là tiếng sắt đang không ngừngcọ xát vào nhau. Tống Tân quay đầu lại nhìn, nữ nhân kia đang bay nhanhtheo giống như là một nữ lệ quỷ vậy. Thanh âm chói tai kia, chính làtiếng nữ nhân kia dùng móng tay không ngừng ma sát xuống đất. Cái móngtay dài chừng một thước lóe lên hàn quang sắc bén.
Hiện tại ýniệm duy nhất trong đầu Tống Tân chính là chạy trối chết. Nói đùa sao,nếu là bị nữ nhân này bắt được, không có gì bất ngờ là nữ nhân kia nhấtđịnh sẽ dùng móng tay băm vằn hắn ra thành thịt vụn.
Nhưng mà nữnhân kia truy đuổi vô cùng nhanh, ngay cả sức lực bú sữa mẹ Tống Tâncũng phải dùng để chạy, nhưng mà vừa chạy được mấy chục thước thì đã bịnữ nhân kia bắt được. Từ trên lưng truyền đến một trận xé rách đau đớn.Tống Tân ngã trên mặt đất, máu tươi không ngừng từ sau lưng hắn chảy ra, nhuộm đỏ cả quần áo.
- Chàng muốn bỏ rơi ta…
Nữ nhân kia cười lạnh hai tiến