Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343479

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3479 lượt.

g. Khuôn mặt cũng có thể xem là thanh tú lúc đầu bởi vì phẫn nộ mà trở nên vặn vẹo.

- Ta tình nguyện để chàng chết ở trong lòng của ta.

Tống Tân muốn nói cái gì, cho dù là nói ra những lời cầu xin tha thứ cũngđược. Nhưng mà dù có mở miệng ra thì cũng không thể phát ra bất kỳ thanh âm nào. Bây giờ việc hắn có thể làm được chính là lăn ở trên mặt đất,không ngừng lui về phía sau.

- Ta muốn moi tim của chàng ra, nhìn xem rốt cuộc trong tim của chàng có ta hay không.

Nữ nhân tóc tai bù xù tru lên, đưa bàn tay đầy móng vuốt đâm vào ***g ngực Tống Tân.

Sau đó Tống Tân liền bị đánh thức. Hồi tưởng lại giấc mộng kỳ dị kia, trong lòng Tống Tân vẫn còn sợ hãi. Hắt châm một điếu thuốc, hung hăng ríthai cái, bình phục lại trái tim vẫn đang nhảy lên kịch liệt bởi vì sợhãi.

- Có thể là gần đây làm việc quá sức.

Tống Tân lắc lắc đầu.

- Lại có thể mơ một giấc mộng kỳ quái như vậy.

Đem giấc mộng kỳ quái không thực tế kia ném ra khỏi đầu, Tống Tân mặc quầnáo vào, chuẩn bị đi làm. Khi đi qua cửa hàng bán đồ dùng cũ kia, khôngnghĩ tới cửa hàng này vẫn đóng chặt cửa. Tống Tân có chút kỳ quái. Nếulà trước kia thì lão béo ấy đã sớm mở cửa tiệm. Có lẽ là bởi vì ông chủgần đây bận việc gì. Tống Tân nhớ tới bộ dáng tiều tụy của ông chủ cửahàng kia, cũng không để ý đến chuyện này nữa.

Đang ngủ say liềngiật mình tỉnh dậy, kéo cái màn ra, bên ngoài mặt trời đã lên cao rồi.Chủ quán nhìn nhìn đồng hồ, đã là giữa trưa, hắn không khỏi mừng thầmtrong lòng. Quả nhiên đêm hôm qua nữ quỷ kia không tới phiền hắn nữa,lâu lắm rồi mới được ngủ ngon như vậy.

Cái loại được giải thoátnày cũng không có chiếm cứ quá lâu trong lòng chủ quán. Hắn biết tuyrằng thoát khỏi nữ quỷ kia dây dưa. Nhưng mà chỉ sợ rất nhanh sau đó,người mua cái bàn trang điểm kia sẽ tìm tới cửa. Dù sao hắn cũng khôngthể giống như người chủ bán trước đây, bán xong một cái thì vỗ mông đimất. Hắn còn có cửa hàng ở nơi này.

Suy nghĩ hồi lâu, chủ quáncắn chặt răng. Thế thì lão tử cũng chạy lấy người, mua bán ở đâu cũng là làm ăn. Chỉ có bị nữ quỷ kia ám là không thể chạy thoát. Chủ quán cầmcái điện thoại lên, bắt đầu gọi tới sàn giao dịch bất động sản.

Giá cả không cao, hơn nữa chủ quán lại vội vã bán đi, cho nên tất cả đềucảm thấy vui vẻ. Người mua thì nhặt được tiện nghi, chủ quán thì trongthời gian ngắn thu xếp hết thảy mọi thứ, cái gì có thể đổi thành tiềnmặt thì đổi luôn. Cho nên chỉ trong thời gian mấy ngày ngắn ngủi, chủquán liền ngồi xe lửa rời khỏi thành phố này. Mặc dù là trong thời gianngắn ngủi, nhưng đối với chủ quán mà nói, cái cảm giác kia quả thựcchính là một ngày dài bằng một năm. Hắn rất sợ Tống Tân sẽ tới tận cửađể trả hàng lại, sợ nữ quỷ kia buổi tối sẽ lại đến tìm hắn dây dưa.Nhưng mà hoàn hảo là những điều hắn lo lắng cũng không có phát sinh.Ngồi ở trên xe lửa, thấy cái biển quảng cáo ở trên sân thượng nhà ga,trên đó viết: "Hi vọng lần sau ngài lại đại giá quang lâm". Chủ quánhung hăng nhổ một bãi nước bọt trên mặt đất.

- Có đánh chết ta cũng sẽ không trở lại.

Nghe thanh âm còi xe lửa, rốt cục trái tim của chủ quán cũng có thể chậm rãi thả lỏng, cái loại cảm giác toàn thân đều thoải mái do được giải thoátkhiến cho hắn chìm vào giấc ngủ.

- Đây là chiếc bàn trang điểm anh mua về.

Trần Viêm hướng về phía vị hôn phu quát ầm ĩ.

- Anh muốn cho tôi trở lại như xã hội cũ để nếm đắng cay ngọt bùi sao?

- Cái này…Em đừng vội tức giận.

Vẻ mặt của Tống Tân trở nên ân hận.

- Trước tiên em cứ nghe anh nói đã.

- Được, anh nói đi.

Trần Viêm đặt mông ngồi ở trên giường, khoanh tay trước ngực lạnh lùng nhìn Tống Tân.

- Giải thích cho tôi xem anh mua thứ đồ vật như vậy về là có ý gì. Nếu mà không giải thích được làm tôi hài lòng thì anh cứ chờ đấy.

TốngTân cẩn thận nói ra lai lịch của chiếc bàn này cho vị hôn thê nghe mộtlần, còn đặc biệt in lại những tư liệu tìm được ở trên mạng ra ngoài,sau đó đưa cho vị hôn thê xem, chờ quyết định của nàng.

- Anh nói là thứ này có thể bán được một đống tiền lớn?

Trần Viêm liếc mắt nhìn Tống Tân một cái, thấy hắn có chút chột dạ.

- Ừ… Có lẽ …

Nhưng mà câu có lẽ cuối cùng thì cực nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có mình hắn là có thể nghe thấy.

- Oa, thật tốt quá.

Trần Viêm nhào lên, ôm lấy cổ của Tống Tân.

- Anh thật lợi hại, đồ tốt như vậy mà anh cũng có thể mua được.

- Hắc hắc, hắc hắc, ăn may, ăn may thôi…

Tống Tân trộm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

- Chủ quán kia em thấy cũng là một người ngu ngốc. Đồ tốt như vậy lại có thể không biết hàng, dễ dàng bán cho anh như vậy.

Trầm Viêm ôm cổ vị hôn phu, bắt đầu với giấc mộng phát tài.

- Anh nói là thứ này có thể bán được hơn một vạn sao?

- Có lẽ là như vậy…

Tống Tân có chút ngập ngừng ấp úng. Dù sao thứ này cũng là hắn dựa vào tưliệu ở trên mạng mà suy đoán. Cái bàn trang điểm này rốt cục là có đượcgiá như vậy hay không hắn cũng không có c