Chuyện không công bố của Sherlock Holmes - Full
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3349 lượt.
i, làm cho Tô Nhamgiật mình, nàng vô ý thức muốn hô cứu mạng.
- Đứng kêu, là ta!
Bóng người mở miệng nói chuyện, là âm thanh của Tống Tân.
- Hù chết ta.
Tô Nham vỗ vỗ trái tim đang đập loạn của mình, sau đó đấm một quyền lên vai của Tống Tân.
- Ngươi là đồ chết tiệt, nửa tháng không thấy bóng dáng, gặp mặt đã dọa người.
Tống Tân không nói gì, con mắt và khẩu trang đã che khuất gương mặt của hắn, Tô Nham không nhìn ra biểu lộ của hắn..
- Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì, thần thần bí bí.
Tô Nham cau mày hỏi. Nàng có thể nhận ra Tống Tân có chỗ không đúng, nhưng không biết không đúng ở đâu. Trước kia Tống Tân không thích nói chuyện, có chút nặng nề, nhưng tóm lại cũng được xem là người tốt, người khácnói hắn cái gì hắn cũng không tức giận, nhưng lần gặp mặt này, loại cảmgiác này đã không đúng.
- Ta cần ngươi hỗ trợ, nhân mạng quan trọng a.
Bởi vì mang theo khẩu trang, ngữ điệu của Tống Tân trầm thấp, nghe giống như âm thanh trong các bộ phim kinh dị.
- Hơn nữa ta cũng không thể tìm người khác giúp đỡ, cho nên ta chỉ có thể tìm ngươi.
- Rốt cuộc là chuyện gì?
Tống Tấn ấp úng cả buổi, cũng không nói là chuyện gì, cho nên Tô Nham không kiên nhẫn.
- Ngươi tin tưởng trên đời này có quỷ không?
Tống Tân hỏi ra một vấn đề làm Tô Nham lạnh run. Đường tối như vậy, nàng một thân nữ tử, một gia hỏa đứng đối diện ăn mặc như biến thái và sát thủ,sau đó lại nói thẳng một câu "Ngươi tin tưởng có quỷ không", Tô Nham cảm thấy chuyện này giống như một cảnh trong phim kinh dị.
- Ngươi không nên làm ta sợ a...
Tô Nham run rẩy, không biết là vì thời tiết lạnh hay là do sợ hãi.
- Nếu không ngươi tìm người khác đi, ta không thể giúp ngươi.
Nói xong lời này, Tô Nham muốn chạy lên lầu, nhưng Tống Tân đã bắt tay củaTô Nham lại, Tô Nham nhịn không được muốn gọi lớn, nhưng chưa gào lên,cổ họng đã bị chặn lại, che miệng chính là Tống Tâm, chỉ phát ra âmthanh "A... A...".
- A, không nên hét lên, ta không có ác ý.
Tống Tân nói nhỏ vào tai của Tô Nham.
- Ta buông tay ra, ngươi không nên hét lên, ta sẽ đem đầu đuôi câu chuyện kể cho ngươi nghe, yên tâm, ta sẽ không hại ngươi.
Nhìn thấy Tô Nham hoảng sợ gật đầu, Tống Tân mới từ từ che miệng của Tô Nham lại.
- Ta gặp được quỷ, hơn nữa có luôn quấn quít lấy ta, muốn giết ta, ta thật sự không có cách nào.
- Chuyện này có liên quan gì tới ta?
Trong âm thanh của Tô Nham mang theo giọng điệu run run, nàng muốn chạy về nhà, nhưng tay của nàng bị Tống Tân giữ lại.
- Ta ở thành thị này không quen biết bao nhiều người cả, người có thểgiúp đỡ lại càng ít hơn, ta trái lo phải nghĩ, cũng chỉ có ngươi làthích hợp.
Tống Tân thở dài một hơi.
- Ta tìm được một cao nhân, hắn nói hắn có thể thu phục con quỷ kia, nhưng thiếu một thứ, cho nên ta mới đi mượn ngươi.
- Là thứ gì? Cái gì đó? Ta không có gì cho ngươi mượn nha.
Trong giọng nói của Tô Nham mang theo tiếng nức nở.
- Không riêng gì ta, ngay cả bạn của ta cũng bị liên quan tới.
Tống Tân tiếp tục nói.
- Ngươi đã nhìn thấy rồi, lần trước ở công ty, vào lúc tan ca ta có đứngnói chuyện với một người đẹp trai, ngươi còn nói hắn rất tuấn tú.
Vừa nói như vậy, Tô Nham nhớ lại, đó là anh chàng đẹp trai mở GLF, tuykhông biết tên là gì, nhưng ấn tượng đầu tiên của Tô Nham rất tốt vớihắn.
- Mạng của hai người chúng ta đang nằm trong tay ngươi, cầu ngươi hãy giúp đỡ chúng ta.
Nói xong Tống Tân quỳ xuống trước mặt Tô Nham.
Hiện tại Tô Nham đã quên sợ hãi, nàng vội vàng nâng Tống Tân dậy.
- Ta giúp, ta giúp ngươi là được rồi, ngươi mau đứng dậy đi.
- Ngươi thật sự nguyện ý?
Tống Tân ngẩng đầu nhìn Tô Nham.
- Chỉ cần ngươi có thể giúp chúng ta, cho dù điều kiện gì chúng ta cũng đáp ứng.
- Chỉ cần ta có thể giúp được, ta sẽ tận lực.
Tô Nham thở dài, bất kể thế nào, Tống Tân và nàng cũng là đồng sự, ngườita đã cầu tới như vậy. Chứng tỏ chuyện này nhất định không còn cách giải quyết. Càng huống hồ, nếu không hỗ trợ, thì anh đẹp trai mở GLF cũng bị nguy hiểm.
- Nói rõ chuyện này đi, nếu có nguy hiểm gì, ta sẽ không đáp ứng.
- Yên tâm, không có nguy hiểm, chỉ hơi đau nhức mà thôi.
Tống Tân gật gật đầu.
- Ta cần một chút máu của ngươi, chỉ cần một chút là có thể.
- Máu? Làm gì vậy?
Tô Nham cau mày hỏi, ra chút máu cũng không sao, nhưng nàng có chút sợ đau.
- Cao nhân kia nói cho ta biết, nếu muốn tiêu diệt quỷ một cách triệt để, cần máu của xử nữ lớn hơn 18 tuổi.
Tống Tân nói ra.
- Chỉ cần một chút là đủ rồi, ngươi biết đấy, chúng ta rất buồn bực, bạnbè quen biết không nhiều lắm, bạn nữ lại càng ít hơn, ta thật sự khôngcó cách nào, cho nên mới tìm ngươi.
- Ân...
Tô Nham xấu hổ một chút, tên Tống Tân này, tại sao lại nói ra những lời "Xử nữ"