Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3276 lượt.

n ngày thì lại phải trở lại trong gương nghỉngơi, không thể rời khỏi cái gương trong thời gian quá dài. Cho nên quanhiều năm như vậy, cái bàn trang điểm nơi ta cư trú kia cũng bị người ta bán qua bán lại, ta cũng bị đưa đi tới rất nhiều địa phương. Ta rất sợhắn trở về sẽ không tìm thấy ta, cho nên mỗi buổi tối ta đều xuất hiện.Khẩn cầu những người mua chiếc bàn trang điểm này, đưa ta trở về chỗ cũ. Nhưng mà có lẽ những người đó đã bị ta hù sợ, mỗi một người mua đượccái bàn trang điểm kia cũng không dám giữ ta lại bao lâu, liền tiếp tụcbán qua tay đi.

Minh Diệu cảm giác nữ quỷ này lúc còn sống hẳn là có chút ngu ngốc. Ta xin ngươi, ngươi là một nữ quỷ, không có việc gìlại chạy ra dọa người. Người mua được cái bàn trang điểm này không mangbán ngay đi mới là lạ.

- Cho nên ngươi liền cam tâm tình nguyện giúp hắn giết người?

Diệp Tiểu Manh nhịn không được cũng mở miệng.

- Ta biết là tình yêu không thể dùng logic để mà suy nghĩ, nhưng mà giết người…Đây cũng quá…

- Ngươi đã yêu người nào chưa?

Nữ quỷ nhìn Diệp Tiểu Manh, hỏi ngược lại.

- Cái này…

Diệp Tiểu Manh lặng lẽ liếc mắt nhìn Minh Diệu đứng ở bên cạnh một chút. Nói thật nàng cũng không dám xác định mình đối với Minh Diệu rốt cuộc làloại cảm giác gì. Là ỷ lại hay là tình yêu, điều này rất khó xác địnhđược.

- Như vậy thì vì sao phải giết Trần Viêm và Nghiêm Trọng?

Minh Diệu tiếp tục hỏi.

- Các ngươi bắt cóc Tô Nham là vì muốn khôi phục lực lượng của ngươi, như vậy ngoài nàng ra thì hai người kia đều là người thân của Tống Tân, vìsao lại giết bọn họ?

- Ta không biết.

Nữ quỷ lắc lắc đầu.

- Hắn bảo ta giết, ta sẽ giết, không cần hỏi là vì sao.

Minh Diệu cảm giác có chút đau đầu. Vì cái gì một cô gái tốt như vậy lại lànữ quỷ, nếu là một cô gái con sống, nhất định hắn phải lấy về làm vợ.

Quỷ sứ hiện tại đã nói không ra lời. Hiện tại, tinh lực của hắn hoàn toànđặt trên việc làm ổn định linh thể cho nữ quỷ. Có thể duy trì tình hìnhnhư bây giờ đã là cố hết sức rồi, hắn không còn quá nhiều tinh lực để mở miệng nói chuyện.

- Quên đi, ta đã nhìn ra, đây là một nữ nhân bị tình yêu che mắt và não, ở trong miệng nàng cũng không hỏi được gì.

Minh Diệu xoa nhẹ huyệt thái dương.

- Nếu muốn biết chân tướng, vẫn phải bắt Tống Tân mới được.

- Nhưng mà hắn đã chạy mất, bắt như thế nào?

Diệp Tiểu Manh mở ra cái túi ở trên lưng.

- Đạo cụ tôi đều đã mang tới, cần cái gì?

- Điện thoại.

- Điện thoại?

Diệp Tiểu Manh sửng sốt.

- Chú lấy điện thoại rồi dùng linh lực để tìm kiếm à?

- Không có.

- Vậy thì tìm làm sao được?

Diệp Tiểu Manh cảm thấy mơ hồ.

- Đồ đần, đương nhiên là gọi điện cho Từ Mẫn rồi.

Minh Diệu dùng sức vỗ lên đầu Diệp Tiểu Manh một cái.

- Tống Tân là một người sống, đương nhiên là để cho cảnh sát giải quyết.

- Các vị muốn nói đến người này sao?

Từ ngoài cửa truyền đến thanh âm của một người nam nhân, thực quen tai khiến Minh Diệu và Diệp Tiểu Manh đều sửng sốt.

- Phạm Đồng? Tại sao hắn lại ở chỗ này?

Phạm Đồng đứng ở cửa, trên người mặc đồng phục của hiệp hội, lạnh lùng nhìnchằm chằm vào Minh Diệu. Có thể nhìn ra bên trong ánh mắt kia rất tứcgiận, hẳn là vẫn còn để bụng chuyện Minh Diệu lừa cho hắn bị cảnh sátbắt đi. Mà trên tay của hắn có kéo theo một người đàn ông nằm trên mặtđất. Dường như người đàn ông này đã bị thương, mặt mũi bầm dập, gần nhưkhông còn nhìn ra được bộ dáng nữa.

- Ngươi đã làm gì hắn vậy?

Nữ quỷ kia nhìn thấy người đàn ông trong tay Pham Đồng thì cực kỳ hoảngsợ, Người kia là Tống Tân. Tuy rằng khuôn mặt của hắn đã bị Phạm Đồngđánh cho sưng lên, nhưng mà nữ quỷ kia vẫn nhận ra được.

- Ta nhìn thấy hắn lén lút muốn chạy, trên người còn có một cỗ tanh hôi của máu tươi và quỷ khí, liền cho hắn nghỉ một chút.

Phạm Đồng nói chuyện, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Minh Diệu như cũ.

- Ta xuống tay có chừng mực, không chết được.

Nữ quỷ kia muốn xông lên cứu Tống Tân, nhưng mà bây giờ nàng đã quá hưnhược rồi. Quỷ sứ cố sức ngăn trở nó, lắc lắc đầu, ý bảo nữ quỷ khôngnên đi đến.

- Làm sao ngươi lại tới đây?

Minh Diệu cảm thấy được chuyện tối hôm nay thật là đau đầu.

- Đừng có nói với ta là ngươi cũng đến xử lý vụ án này đấy.

- Hiệp hội nhận được tình báo, nói là có người sử dụng cấm thuật hại tính mạng người dân. Hôm nay lại là phiên trực của ta, cho nên ta mới đi tới một chuyến,

Phạm Đồng nói.

- Nhưng àm thật không ngờ lại có thể gặp được ngươi. Đa tạ ngươi lần trước đã chiếu cố, cơm tù vẫn là ăn rất ngon.

- Không cần khách khí, nếu muốn ở nhiều thêm vài ngày ta sẽ nhờ quan hệ giúp ngươi.

Minh Diệu tuyệt không cảm thấy xấu hổ chút nào đối với lời nói của Phạm Đồng.

- Từ khi nào thì hiệp hội bắt đầu quan tâm đến chuyện của Quỷ Hồn vậy, ta nhớ là loại chuyện này, hiệp hội luôn lười quản.

- Hiệp hội mặc kệ k


XtGem Forum catalog