Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3314 lượt.

br/>Ngõ hẻm thật nhỏ, trên mặt đất có nhiều vũng nước bẩn, hai bên là phòng ốcthấp bé, cơ hồ đều là những căn nhà được chắp vá tạm thời, thỉnh thoảngcòn nhìn thấy được những con chuột lủi qua bên chân. Mấy đứa bé đangchạy giỡn nhìn thấy có người đi tới, vội vàng né ra tứ tán.
Bên trong căn phòng thấp tối âm u có thể cảm giác được một ít ánh mắt đầy hận thù nhìn hai người đang đi tới.
- Uy, đây rốt cục là địa phương nào vậy?
Từ Mẫn cảm giác sau lưng mình đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, bầu trời tựa hồnhư sắp mưa, khí trời âm u cộng thêm cư dân u ám làm Từ Mẫn thật hối hận ban đầu hẳn nên nghe lời Minh Diệu đừng đi theo hắn.
- Tới rồi!
Không biết đi được bao lâu, Minh Diệu dừng ngay trước căn nhà được dùng nhiều tấm vải dầu cũ rách cùng tấm ván gỗ chắp vá dựng lên, tấm vải dù màuxanh giống như rất nhiều năm chưa được đổi mới, rách nát nhiều chỗ.
- Nhớ kỹ, một hồi bất luận nhìn thấy cái gì, nghe được thứ gì cũng đừng nói nhiều, hết thảy phải nghe lời tôi!
Minh Diệu trịnh trọng dặn dò, Từ Mẫn thấy Minh Diệu nghiêm túc như vậy không khỏi gật đầu.
Đẩy ra cửa phòng khép hờ, nói là cửa phòng, bất quá chỉ dùng chút ít tấmván gỗ đóng lại với nhau tạo thành hình dáng như cửa phòng mà thôi. Bêntrong nhà hoàn toàn tối đen không nhìn thấy được gì, nhưng thỉnh thoảngcó thể thấy được chút ma trơi màu xanh tán phát ra, trong nháy mắt liềnbiến mất không thấy.
- Tôi biết anh đang ở đây, đi ra ngoài!
Minh Diệu lớn tiếng quát lên, thanh âm quanh quẩn bên trong phòng.
Qua thật lâu, một thanh âm trầm thấp vang lên trong góc nhà:
- Vì sao anh lại đến nơi này, nơi này không phải địa phương cho anh tới, về đi!
Trong thanh âm mang theo chút lạnh lùng cùng địch ý.
- Tôi có việc muốn hỏi anh, hỏi xong tôi lập tức đi ngay!
Minh Diệu tựa hồ làm như không thấy địch ý của chủ nhân thanh âm.
- Đóng cửa!
Thanh âm truyền đến lần nữa.
Minh Diệu khép cửa phòng lại, trong nhà lâm vào cảnh tối đen. Từ Mẫn chỉ cóthể nghe thấy được nhịp tim mình đang đập cùng tiếng hít thở.
- Đừng cứ đảo đi đảo lại được chưa, những thứ đồ này của anh không làm gì được tôi đâu!
Thanh âm của Minh Diệu làm trong lòng Từ Mẫn có chút kiên định.
- Phải không? Bản thân tôi muốn thử xem anh tiến bộ được bao nhiêu!
Tiếng nói còn chưa dứt, một ma trơi màu xanh tán phát ra, cũng không giốngnhư những ma trơi khác vừa thoáng qua liền biến mất, ở bên trong hưkhông chợt thiêu đốt lên, thời gian trôi qua chậm rãi tạo thành hìnhdáng một đứa bé. Từ Mẫn cẩn thận quan sát đứa bé do ma trơi tạo thành,trên gương mặt vốn phải có vẻ thiên chân vô tà lại lộ ra nụ cười hung ác mà xảo trá.
- Hì hì hì, tôi thật đói a…thức ăn ở nơi đâu…
Quỷ hồn có hình dáng như đứa bé thấy được Minh Diệu cùng Từ Mẫn.
- Là các người sao, mặc dù bộ dạng có vẻ như không ngon miệng, nhưng ta không kén ăn, hắc hắc hắc…
Ánh mắt tối đen nhìn chằm chằm hai người, trong miệng chảy nước dãi làmngười ta buồn nôn, Từ Mẫn có thể thấy rõ ràng hàm răng bén nhọn trongmiệng quái vật kia.
- Muốn ăn sao? Không sợ rối loạn tiêu hóa sao?
Minh Diệu lấy trương phù trong túi quần đưa ra.
- Hì hì hì, lời của ngươi thật nhiều quá, ta chán ghét ngươi, ta muốn ăn rụng ngươi!
Quỷ hồn quái khiếu nhào về phía Minh Diệu, tiếng kêu bén nhọn kỳ quái làm Từ Mẫn không nhịn được phải bưng kín lỗ tai.
- Ly Hỏa, tật!
Minh Diệu phát ra một đạo Ly Hỏa Chú đánh về phía quỷ hồn đang nhào tới, quỷ hồn trẻ con thật bén nhạy tránh thoát hỏa cầu, hai tay vươn ra trướchướng Minh Diệu lao tới, móng vuốt phiếm lên ánh sáng màu xanh biếc, TừMẫn núp sau lưng Minh Diệu thậm chí có thể nhìn thấy được đường vân chichít trên tay quỷ hồn kia.
Ngay khi một trảo đầy hung tợn của quỷ hồn sẽ lập tức chụp trúng Minh Diệu, trước ngực Minh Diệu đột nhiênphát ra một đạo kim quang đem quỷ hồn kia hung hăng đánh văng ra thậtxa, quỷ hồn thê lương khóc thét lăn lộn trên không trung, đạo kim quangđã đục thủng thân thể hắn, cảm giác đau đớn không cách nào hình dungkhiến cho nó thống khổ khóc thét lên, tiếng kêu chói tai làm Từ Mẫn nổicả da gà.
Quỷ hồn tàn bạo nhìn chằm chằm Minh Diệu, hận không lập tức đem Minh Diệu bằm thây vạn đoạn.
Nhưng vừa rồi chịu phải thiệt thòi khiến cho nó thật sự kiêng kỵ khi côngkích gần người Minh Diệu, Từ Mẫn run rẩy từ sau lưng Minh Diệu len lénnhìn ra, ánh mắt tối đen của quỷ hồn tựa hồ chợt sáng lên.
- Hì hì hì, khốn kiếp, xem ra muốn ăn ngươi cũng có chút khó khăn!
Quỷ hồn chậm rãi lướt tới, dừng cách Minh Diệu tầm ngoài mười bước.
- Không cần gấp gáp, thật ra ta rất yếu, ngươi có thể thử lại lần nữa.
Minh Diệu thản nhiên tiếp tục khiêu khích.
- Tốt lắm, ta thử lại thêm lần nữa vậy!
Quỷ hồn lớn tiếng thét lên chói tai đánh tới, thanh âm còn bén nhọn chói tai hơn vừa rồi gấp mấy lần.
Minh Diệu một hơi lấy ra ba trương Ly Hỏa Phù vừa định phát ra ngoài lại phát hiện quỷ hồn biến mất bên trong tầm mắt của mình.
- Hì hì hì, hắc hắc hắc, nếu đánh không lại ngươi thì ta có thể hạ thủ ngư