The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vô Hạn Luân Hồi

Vô Hạn Luân Hồi

Tác giả: Anh Lạc Chung Ly

Ngày cập nhật: 22:41 17/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

– Sao thế?
- Cậu thật sự là… tín nhiệm nhân phẩm của tôi! – Tô Kỳ Đông nỗ lực tìm từ. Có cô gái nào lại hào sảng đến mức nói mình vào bụi cỏ thay quần áo trước mặt đàn ông?
- Tô Kỳ Đông! – Mặc Ly rất nghiêm túc vỗ vai chàng trai cao hơn mình không chỉ một cái đầu – Cậu biết không, từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã biết ——
Tô Kỳ Đông nín thở, đợi Mặc Ly đánh giá.
Hắn biết, lần này Mặc Ly rất coi trọng mình. Mà mình cũng vì để có khả năng sinh tồn càng dễ dàng trong phó bản khủng bố nên lựa chọn Mặc Ly. Hắn tất yếu phải biết trong lòng Mặc Ly, mình là người như thế nào.
- Cậu chính là người kia —— Chúng ta sẽ là bạn bè tốt (**) suốt đời! Nhưng tôi chỉ có thể nhìn cậu cưới một người đàn ông khác!
- … – Tô Kỳ Đông khóe miệng giật giật, đứng im một chỗ, không nói nên lời.
- Đùa cậu thôi. Chúng ta có giới tính khác nhau, làm sao có thể nói là bạn bè tốt được! Thật tiếc khi cậu là đàn ông, nếu không tôi nhất định sẽ gả cho cậu!
- … – Ánh mắt Tô Kỳ Đông nhìn chằm chằm Mặc Ly lập tức chuyển dời đến trên hộp cấp cứu, phảng phất ở đó có một huy hiệu vinh dự cấp S đang đợi mình đến lấy.
- Cậu là một chàng trai tốt, tuyệt đối có thể tìm được một chàng trai càng tốt hơn tôi. Tin tôi đi, đừng treo cổ trước một con hồ ly. – Mặc Ly nghiêm túc phát phiếu bé ngoan.
Tô Kỳ Đông rốt cục băng mặt, trầm lặng nói:
- Câm mồm, đi thay quần áo!
Ầy… Sao không biến sắc mặt… Mặc Ly bĩu môi không thú vị, vểnh đuôi chui vào bụi cỏ. Sau một loạt tiếng xột xoạt, một cô em gái thanh thuần niên đại 90 xuất hiện trước mặt Tô Kỳ Đông. Nếu không phải sâu sắc nhận thức được bản chất con hồ ly này, không chừng mình cũng sẽ bị khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội kia lừa tình.
- Cần bôi thuốc không? – Tô Kỳ Đông giơ tuýp thuốc khử trùng thử hỏi.
- Không cần, băng bó một chút là được rồi, tôi không thể chịu được cái mùi kia. – Nhìn bọt nước trên cánh tay nhỏ bớt không ít. Đây là do năng lực khôi phục được tăng cười sau khi cơ bắp được cường hóa xong, hoạt tính đề cao. Nhưng dù sao Yêu Hồ vẫn là một chủng tộc nổi danh về độ nhanh nhẹn cùng tinh thần lực.
Mặc Ly lấy ra mảnh vỡ gương Yata từ trong bộ lông đuôi rậm rạp, chiếu chiếu dưới ánh trăng. Đột nhiên, sắc mặt cô trắng bệch —— một bóng trắng thoáng qua trong gương. Lúc quay đầu lại, không có bất cứ thứ gì.
- Sao vậy? Nhìn thấy thứ gì không sạch sẽ sao? – Tô Kỳ Đông thấy hết sắc mặt Mặc Ly, Câu Ngọc trong ngực cũng thoáng nóng lên trong nháy mắt.
- Đi thôi! Hy vọng không phải là quý cô Sadako.
“Chỉ sợ chính là Sadako.”
Tô Kỳ Đông thầm nghĩ trong lòng, bởi vậy Bát Chỉ Nha mới công kích Mặc Ly, bởi vì cảm giác được một luồng oán niệm cực mạnh ở gần đó. Kết quả, ngược lại cứu bọn họ một mạng… Sadako cơ bản là không dám đến gần bọn họ… Nhưng mà, sức mạnh của Sadako há chỉ có thế!

Hai người dẫn đầu hoàn thành nhiệm vụ quay về khách sạn trước, chờ đợi nhóm người khác ngày mai sẽ trở về Tokyo. Vốn buổi tối xe không đi, nhưng chỉ cần có một đống tiền tuyệt đối có thể khiến một gã tài xế taxi lao ra châu Á.
Gian phòng được thuê đặc biệt không cho phục vụ đến quét dọn. Dẫm lên sàn nhà đầy mảnh thủy tinh, Mặc Ly khó ngủ suốt đêm… Đập nát TV vì phòng ngừa tình tiết trong phim, quan trọng nhất là bọn họ có hai loại pháp bảo là mảnh vỡ gương Yata và ngọc Yasakani.
Chết tiệt! Không có bất kỳ công cụ truyền tin nào cả! Không biết Không Gian Của Thần có thể đổi kỹ năng trò chuyện qua sóng não hay không. Cô rất lo lắng cho đám người Địch Khải, còn có Vương Giai Tuệ…. Đôi mắt Mặc Ly ảm đạm, nếu như không xảy ra chuyện đó, bọn họ sẽ trở thành bạn tốt, nhưng…
- Tô Kỳ Đông, nếu như tôi ngã xuống vách núi, cậu đang kéo tay tôi, dưới vách núi có quái thú ăn thịt người, người bên cạnh kêu cậu buông tay, cậu sẽ làm gì?
Tô Kỳ Đông đang quan sát Câu Ngọc, viết ra giấy nội dung tóm tắt câu chuyện The Ring cùng những nhân vật chủ chốt, nghe vậy ngẩng đầu. Đôi mắt thâm thúy thực sự khó mà nhìn ra tình cảm trong đó.
- Nếu như cậu chỉ thét chói tai giãy dụa, tôi sẽ buông tay để bảo trụ tính mạnh của mình. Nếu cậu nói với tôi, cậu muốn sống, tôi sẽ liều mạnh kéo cậu lên.
- Uhm… – Thiếu nữ hồ ly khó chịu hừ một tiếng, chăm chú nhìn ban công. Nơi đó, một tia sáng màu da cam thoáng hiện, chiếu rọi vào trong —— trời sáng rồi.
Cho dù đêm có tối cỡ nào, cũng sẽ đến lúc trời sáng. Một khắc đó, được gọi là tảng sáng.
Trong lúc Mặc Ly mua báo chí cùng ngày, đang xem tin tức 《 “Tam Chủng Thần Khí” bị trộm ly kỳ, cảnh sát đang toàn diện tra xét 》, đám người Địch Khải đã vội vàng trở về. Không ngoài dự đoán, trong đội ngũ ít đi bốn người. Nói cách khác, lúc trước có 13 người, bây giờ chỉ còn lại 6 người. (ND: Tính cả những người chết trước đó là Triệu Đông, La Phong và một gã cơ bắp chết đầu tiên ấy)
- Phù —— Kiếm Kusanagi! Mặc Ly tiểu hồ ly, cậu mau nhìn xem có thể dùng được không? Cái thứ đồ chơi này lại cần dùng yêu lực thúc giục! – Huyền Phong vừa vào phòng liền ném một cái bọc cho Mặc Ly, cầm lên một ly nước uống ùng ục.