Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo sĩ tản mạn kì – Ám ảnh mỗi khi về quê

Đạo sĩ tản mạn kì – Ám ảnh mỗi khi về quê

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

được. Rồi ông mày lại chặt mất cái cây trú thân của nó nên nó thù mày, định tối nay bắt mày cho bằng được. Nhưng yên tâm, vừa nãy tao siêu độ xong rồi, mày cũng đốt tiền vàng tỏ thành ý nên không sao nữa.

Sau rồi, thằng Việt lại còn dặn em thêm một lô lốc những điều cần tránh mỗi khi vào đền chùa miếu mạo, bãi tha ma. Rồi cả cách nhận biết chố nào lắm oán khí thì tránh đi cho khỏi mang vạ vào thân.

Vài hôm tiếp theo, hôm nào em cũng cùng thằng Việt và Ngọc Anh đi chơi. Con bé đó vẫn ít nói, chỉ toàn nấp sau lưng thằng Việt mỗi khi có người lạ. Nhân lúc chỉ có hai đứa, em mới bắt chuyện, hỏi Ngọc Anh sao không chịu chơi với bọn con gái trong làng thì nó cứ im im chẳng nói gì, chán rồi em kể chuyện cười cho nó nghe nó cũng vẫn cứ trơ ra đấy, thỉnh thoảng mới mỉm cười một cái. Lúc thằng Việt đi ra, thì Ngọc Anh vào luôn trong nhà, thấy em khổ sở như vậy thì bảo :

– Mày nói chuyện với nó thì ngang vào nói chuyện với đầu gối. Nhưng mày cũng giỏi là làm cho nó cười được, từ trước đến giờ tao rất hiếm khi thấy nó cười được một cái. Tính nó vốn nhút nhát, lại toàn sợ người lạ, tao rèn cho bao lâu mà vẫn mèo lại hoàn mèo.

Đang nói chuyện thì nghe ngoài sông có tiếng huyên náo, ba đứa liền chạy ra xem. Ra đến nơi thì mới biết là có con trâu mộng của nhà ông V đang thả cho đầm ở bờ sông thì tự nhiên thụt xuống sông mất hút. Bọn trẻ con trăn bò và người câu cá đều bảo là con trâu vừa thụt xuống thì thấy đằng xa có sóng lạ lắm



Chuyện thứ mười sáu: Lươn cộ (Tiếp)

Vài ngày sau cái vụ con trâu nhà ông V bị kéo xuống nước thì dân làng đề phòng ghê lắm, không cho trâu ra đầm mình ngoài hồ nữa. Trẻ con cũng bị cấm tiệt không cho ra hồ nghịch. Thế nhưng, những nhà thả dê trong núi thì lại bắt đầu kêu mất dê, có người bảo thấy vết chân dê đến sát mép hồ rồi có vệt đất bùn trượt dài xuống nước, ai cũng cho là do cái thứ đã kéo con trâu xuống làm chuyện này, cơ mà trâu một hai con thì còn trông được chứ vài trăm con dê thì ai mà trông cho xuể, nó lại còn nhảy nhót, chạy như dê rừng, muốn xua ra chỗ khác thì cũng mệt, mà xua được vài ba chục con là cùng chứ gì, xua chỗ này nó lại ra uống nước chỗ khác, chẳng biết đâu mà lần.

Nhưng mà bị mất dê thì dân ức lắm, ngày đêm suy tính xem làm cách nào để trừ được cái thứ kia đi, không thì dọa cho nó sợ mà bỏ đi cũng được, nhưng mà mặt ngang mũi dọc nó ra làm sao thì chẳng ai rõ. Mãi cho đến một hôm, mấy ông nhà thả dê trên núi sau khi xem xong cái phim Hàm cá mập thì nghĩ ra một cách rất thâm là sẽ lấy một con dê ra làm mồi nhử, trên người con dê cho đeo đầy dây cước bện nối với móc sắt, rồi lại nối thừng buộc phuy nhựa cứng vào quanh con dê, người thì cầm súng, lưới móc sắt, thuốc nổ ở trên bờ chầu sẵn, thế này thì có mà chạy đằng trời. Liền ba bốn ngày sau, đàn ông trong làng háo hức chuẩn bị cho cái chiến dịch thông minh đó, bon choai choai trẩu tre như em cũng đi theo xem cho biết. Đến đúng thứ tư bảy tuần đó thì chuẩn bị xong, lại được ngày trời trong, dễ quan sát, một đán gần năm mươi người lên núi chỗ sông chảy ngầm, và tất nhiên em và thằng Việt cũng đi cùng.

Đầu tiên là phải thả con dê ra sát mép nước, rồi chờ cái thứ kia cắn câu. Chờ đến buổi trưa thì ai cũng nản, được một lúc nữa thì anh D bấm mấy người, cả đám vội cúi xuống nấp, chăm chú nhìn xuống nước. Ngay lập tức tất cả im bặt không nói được một lời, phía dưới nước là một cái bóng đen mờ mờ, dài ngoằng như con trăn 40 năm, đang nhẹ nhàng bơi từ phía khoảng ngầm ra chỗ con dê. Rồi ùm một cái, con dê mất hút dưới nước, dây nối với phuy nhựa rút ào ào xuống, đúng như kế hoạch, phuy nhựa không chìm được, cứ bị kéo lên xuống như cái phao. Ngay lập tức, một nhóm ra thả lưới móc sắt chặn cửa vào khoảng ngầm lại, rồi trên cây thì súng lên nòng sẵn chỉ chờ khai hỏa. Bỗng nhiên, cách bờ 6m thì con kia nhô lên, người cuốn mấy vòng quanh con dê, vật lộn điên cuồng tìm cách xoắn đứt mấy sợi thừng. Bây giờ tất cả mới nhìn rõ con kia không hải là trăn mà là một con lạ, da nó không có vẩy mà trơn nhẫy, bóng láng, phía dưới bụng còn có diềm vây. Bất ngờ, một người trên cây hô : “Tất cả bắn!”, hơn 20 khẩu súng săn đủ loại đồng loạt giương lên bắn thằng vào chỗ “con lươn”. Lúc đó em vì nhìn điềm tĩnh chín chắn hơn lũ bạn nên cũng được phát cho 1 khẩu hai nòng cũ, còn đang ngơ người ra chưa bắn thì ông bác bên cách gào to vào tai em kêu bắn đi., lúc này em mới tỉnh ra, kề súng lên vai, hít một hơi thật sâu rồi :”Đoành!”, khẩu súng giật lại mạnh quá làm em ngã lăn ra đất, vừa ngồi dậy thì lại gượng bắn tiếp 2 phát nữa rồi chịu, phải đưa súng cho một chú khác (Cả 3 phát bắn thì mình trúng có một, lại còn trúng vào phuy nhựa thì phải, giờ mới thấy thế nào là Ngu dốt + Nhiệt tình = Phá hoại). Bây giờ nhìn kĩ lại thì em mới thấy rõ là con lươn kia đã trúng vài phát đạn mà vẫn còn khỏe lắm, quấy nước bắn tung tóe, thằng Việt thì đang cầm khẩu hai nòng vừa nãy, cứ ngắm mãi mà không bắn, rồi bất chợt nó bắn một phát trúng ngay bên sườn con lươn, lại một phát