Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:16 17/12/2015
Lượt xem: 1342362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.
hãi khi mà trong gương là vẻ mặt của hắn trắngtoát, máu từ hai khóe mắt đang chảy ra, mặc cho hắn ta có lấy tay quệt đi nhưngmáu vẫn tuôn chảy, một thứ máu mầu đen. Thế rồi đầu óc tên thượng tá càng ngàycàng quay cuồng, hắn đứng trong buồng tắm tay ôm mặt mà cười lớn tiếng, cái tiếngcười ha hả như người lên cơn điên dại vậy.
DìHoa nằm ngoài dường nghe cái điệu cười điên dại đó của tên thượng tá này thìcàng cảm thấy chán nản, giờ này dì ta chỉ muốn tên thượng tá ra “xử” mình nhanhnhanh để dì ta còn về mà thôi. Đang nằm ngoài đó với những ý nghĩ chán nản vàcái đầu còn lâng lâng, bất ngờ một tiếng vỡ “Choang” vang lên từ trong buồng tắm.Dì Hoa sợ hãi ngồi dậy với tay lấy cái áo che ngang người. Từ trong buồng tắmbước ra là tên thượng tá dáng đi dặt dẹo, trên mặt là đầy máu với tay phải đangcầm một mảnh gương vỡ nhon hoắt. Dì Hoa sợ hãi hét lên thì tên thượng ta này đãđưa mảnh kính lên lao vào đâm dì Hoa túi bụi.
NgọcLam và Khanh tới được quán bia hơi của dì Hoa thì người làm cho biết dì Hoa đitiếp khách hiện đang ở quán karaoke X. Nghe đến đây, ngay lập tức Ngọc Lam vàKhanh lại nhẩy lên xe phóng tới quán karaoke đó. Cả hai lao tới khách sạn, NgọcLam chạy vội vào phóng lễ tân hỏi:
-Bạnơi, có nhóm nào vừa hát karaoke ở đây không?
Nhân viên lễ tân đáp:
-Cónhiều lắm, chị hỏi đoàn nào?
Ngọc Lam nói:
-Có mộtnhóm công an vô đây với một người đàn bà hình dáng…
Thế rồi Ngọc Lam miêu tả hình dángcủa dì Hoa, nhân viên lễ tân quay qua hỏi mấy người khác, thế rồi cô ta nói:
-Có chịạ, cô ý và bạn đã thuê một phòng khách sạn để ngủ lại.
Ngọc Lam mừng rỡ nói:
-Phòngbao nhiêu tầng mấy hả bạn?
Nhân viên lễ tân đáp:
-Cáinày bọn em không được phép tiết lộ, nếu chị cần em sẽ gọi lên buồng đó cho.
Ngọc Lam nghe vậy cũng đành chịu,thế rồi nhân viên lễ tân nhấc máy gọi lên buồng, nhưng không có ai nghe máy cả.Vừa lúc này Khanh gửi xe cũng lao vào đứng cạnh Ngọc Lam. Nhân viên lễ tân quaysố lại gọi mà không thấy ai nghe thì cô ta quay ra bảo Ngọc Lam:
-Chắcngười trong phòng ngủ rồi, phiền chị liên lạc sau được không ạ? Hoặc có gì cầngấp chị có thể gửi lại lời nhắn, sáng mai bọn em sẽ báo cho khách.
Ngọc Lam nghe thấy vậy thì cô như cảmthấy nóng ruột lắm, thế rồi Ngọc Lam gượng hỏi:
-Cóchuyện gấp, bạn cho mình biết số phòng để mình lên gõ cửa được không?
Nhân viên lễ tân vẫn từ tốn đáp:
-Dạkhông được chị ạ, đây là quy định của khách sạn em. Mong chị thông cảm.
Ngọc Lam như sôi máu, cô đang địnhchửi bới thì Khanh kéo tay Ngọc Lam ra, thế rồi cậu ta nói nhỏ:
-Lúc nãyđứng đó anh đã nhìn số mà nhân viên lễ tân bấm rồi, nếu anh không nhầm thì là tầng3 phòng 12.
Ngọc Lam nghe thấy vậy thì cô mừngrỡ cùng với Khanh lao vội vô thang máy lên tầng 3. Nhân viên lễ tân thấy cả NgọcLam và Khanh đều tình nghi vội gọi cho bảo vệ đuổi theo họ.
NgọcLam và Khanh đứng trước cửa phòng 12 bấm chuông mãi và gõ mãi mà không có ai ramở cửa. Lúc đầu Ngọc Lam nghĩ là Khanh nhầm nhưng Khanh khẳng định là không. Cứđứng đó suy đi nghĩ lại mãi, mà trong lòng Ngọc Lam thì bây giờ quả thật là rạorực lắm. Ngọc Lam sợ rằng mình sẽ lại chậm tay, nghĩ đến đây cô thử vặn mở cửathì phát hiện rằng cửa chỉ chốt một cái khóa bấm. Thế là cả Khanh và Ngọc Lamcùng lấy đà mà lao vào bật tung cửa ra. Cánh cửa vừa hất văng ra, cả hai laovào, Ngọc Lam như kinh hãi khi mà trên giường là cơ thể của dì Hoa lõa lồ khôngđầu trên một tấm đệm xũng máu đỏ tươi. Ngọc Lam còn chưa hết thất kinh thì ngaybên cạnh cái xác không đầu của dì Hoa là một người đàn ông nữa cũng trần truồngnhư nhộng với bộ mặt vô hồn. Tay phải hắn cầm một mảnh kính siết chặt tới mứcnhỏ máu, tay trái của hắn thì đang cầm cái đầu của dì Hoa với hai con mắt trợntrừng.
Chương 11: Cuộc Hội Ngộ.
Ngọc Lamcứ đứng đó đờ người ra, mặt cắt không còn một giọt máu. Tên thượngtá lúc đầu còn đứng đó chơ ra, bất ngờ hai con mắt hắn long lên sòngsọc. Tên thượng tá ném mạnh cái đầu của dì Hoa về phía Ngọc Lam,Ngọc Lam thuận tay cũng vội đỡ lấy cái đầu đó. Ngay khi Ngọc Lam đỡ đượccái đầu thì tên thượng tá mới cầm mảnh kính mà lao tơí trực đâmNgọc Lam. Nhưng có lẽ Khanh đã biết được âm mưu của hắn, nhanh như cắt, Khanh lao tới lấy thân mình đỡ cho Ngọc Lamcái nhát đâm chí tử đó. Tên thượng tá thấy Khanh lao vào đỡ hộ Ngọc Lam nhátđâm, tức thì hắn một tay rút cái mảnh kính ra khỏi bụng của Khanh, một tay hắntúm tóc cậu ta kéo xô qua một bên ngã bổ chửng. Sau đó tên này tay lại lăm lămcầm cái mảnh kính mà tiến về phía Ngọc Lam. Ngọc Lam lúc này còn quá bần thầntrước những gì đang xảy ra, cô chỉ lùi lại tựa lưng vô bức tường đối diện củaphòng số 12. Cứ tưởng rằng tên thượng tá kiểu gì cũng đâm Ngọc Lam được mộtnhát, nhưng nào ai có ngờ được rằng ngay khi hắn vừa đưa mảnh kính lên cao tínhđâm cô thì bất ngờ tên thượng tá này đứng sững ra đó. Trên cái khuôn mặt trắng bệchcủa hắn bỗng nhiên xuất hiện một đường mầu đỏ, thế rồi cá