Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:16 17/12/2015
Lượt xem: 1342366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.
am trên bức tường là mộttấm gương lớn, chắc chả cần phải nói thì Ngọc Lam cũng biết thừa đó là tấmgương một chiều để cho các điều tra viên ngồi bên ngoài theo dõi cuộc lấy cung.Nhưng thử hỏi những thứ đó thì giúp gì được cho cô lúc này cơ chứ? Họa chăngtâm trí Ngọc Lam lúc này chỉ hiện diện hình ảnh dì Vân đã chết ra sao, và sâuthẳm trong thâm tâm Ngọc Lam, Ngọc Lam đã bắt đầu hình thành câu hỏi rằng, có sứcmạnh của hỏa thân rồi thì để làm gì cơ chứ? Có sức mạnh cũng đâu có làm gì đượckhi mà mọi việc vẫn diễn ra theo sự an bài của ông trời.
NgọcLam còn đang ngồi đó chán nản thì cánh cửa phòng lấy cung bật mở, bước vào là Hằngtrên tay là hai ly cà phê sữa đá. Hằng nhẹ nhàng đặt một ly cà phê xuống trướcmặt của Ngọc Lam, sau đó cô ta cũng kéo ghế ra ngồi, Hằng làm một ngụm cà phê,sau đó cô ta đặt cái ly lên bàn và móc trong túi ra một bao thuốc. Hằng nhẹnhàng đặt cái mũ ngành mầu đen qua một bên, cô ta từ từ châm thuốc rồi nhả khóinhìn Ngọc Lam. Hằng tay cầm điếu thuốc hỏi giọng quan tâm:
-Embao nhiêu tuổi rồi?
Ngọc Lam nhìn Hằng khẽ đáp:
-Mườibẩy tuổi rồi ạ.
Hằng ngẫm nghĩ một lúc thế rồi côta đẩy gói thuốc và cái bật lửa về phía Ngọc Lam và nói:
-Làm mộtđiếu đi, mười bẩy tuổi cũng được rồi.
Ngọc Lam cầm lấy bao thuốc, thế rồicô thản nhiên châm điếu thuốc và dít lấy dít để, Hằng làm thêm ngụm cà phê nữavà nói:
-Chịbiết em đang phải trải qua những gì, và hơn thế nữa chị tin rằng em vô tội, mặcdù bây giờ bằng chứng hiện tại cho thấy em là kẻ tình nghi duy nhất.
Ngọc Lam hỏi:
-Xin hỏichị, đây có phải là trụ sở công an hay không? Vì em để ý thấy quân phục ở đâykhông phải quân phục của ngành.
Hằng lắc đầu dít thuốc nói:
-Khôngem ạ, đây là Đặc Nhiệm Quốc Phòng, là ban ngành đầu não giải quyết mọi vấn đềan ninh của đất nước.
Nói xong Hằng liếc mắt nhìn NgọcLam nói:
-Chắcđây là lần đầu em nghe tới ban ngành này đúng không?
Ngọc Lam ngẫm nghĩ một lúc, thế rồicô nói:
-Khôngchị ạ, lúc đầu nhìn thì em còn ngờ ngợ, nhưng giờ em nhớ ra rồi, em đẵ nhìn thấyquân phục của ngành rồi?
Hằng ra vẻ thú vị, cô ta hỏi:
-Em đãgặp ở đâu rồi?
Ngọc Lam ngồi cố nhớ về những cảnhvật mà mình đã nhìn thấy trong tích tắc khi mà bản thân cô ta đang được nữ thầntrí tuệ phát huy sức mạnh tiềm ẩn. Sau đó Ngọc Lam ngồi kể cho Hằng nghe về cáicảnh mà Hưng, đội trưởng cũ của đội trưởng A1 bị đưa đi ra sao và đã hy sinhnhư thế nào. Hằng ngồi đây nghe Ngọc Lam kể lại thế nhưng mà mọi việc như diễnra ngay trước mắt cô, cứ như thể là Hằng đang có mặt tại đó và cô đang chứng kiếnvậy. Ngọc Lam kể xong thì cô ta để ý thấy trên mắt Hằng bỗng tuôn rơi hai dònglệ, Ngọc Lam hỏi:
-Saochị lại khóc? Không lẽ nào chị quen anh ý?
Hằng lúc này mới như người tỉnh mộng,cô ta đưa tay lên gặt đi dòng nước mắt mà khẽ gật đầu. Hằng nhìn Ngọc Lam hỏi:
-Em cóbiết lực lượng Đặc Nhiệm Quốc Phòng được gây dựng lên để làm gì không?
Ngọc Lam lắc đầu, thế là Hằng liềnkể chi tiết cho Ngọc Lam nghe lí do vì sao mà ngành Đặc Nhiệm Quốc Phòng đượcgây dựng lên, lý do là vì sao ít người còn biết đến được sự tồn tại của banngành này, và điều quan trọng hơn cả, Hằng kể cho Ngọc Lam nghe về Hưng rất nhiều.Ngọc Lam càng nghe thì cô như càng ngạc nhiên hơn nữa, không ngờ cái người màcô thấy trong tích tắc ở Quốc Tử Giám lại chính là Hưng, là cấp trên của Hằngngày trước và đặc biệt hơn cả thì người đó còn chính là tác giả của “Bên Kia SựSống”. Hai chị em ngồi tâm sự rất lâu, thế rồi Hằng nói:
-Chịngay khi mới gặp em, chị đã có linh cảm em là một người rất đặc biệt, thêm vàođó những gì mà em vừa kể càng khiến cho chị tin rằng em có năng lực của thầnthánh.
Ngọc Lam khẽ cúi đầu ngượng ngùngđáp:
-Dạ.
Hằng nói tiếp:
-Còn córất nhiều vụ án có liên quan tới tâm linh mà chắc chắn sau này chị cần nhờ tớiem giúp đỡ đó.
Nói rồi Hằng bảo Ngọc Lam lưu số điệnthoại vào và nói:
-Emlưu số chị đi, nếu có gì cần cứ ơi cho chị một câu.
Ngọc Lam nháy máy Hằng, sau đó Hằngđứng lên mở cửa nói:
-Em vềđi, chị sẽ lo giấy tờ cho em. Chị xin chia buồn với em và gia đình nhé.
Ngọc Lam đứng lên tiến ra cửa nói:
-Dạ emchào chị.
Hằng mỉm cười đặt tay lên vai NgọcLam và nói:
-Có gìchị em mình gặp nhau sau ha.
Cănnhà tổ của gia đình Ngọc Lam cứ ngỡ rằng sẽ không bao giờ xây dựng xong, vậy màkhông biết ba Ngọc Lam quen biết sao mà cuối cùng cũng tìm được một đám thợ tớixây, tuy nhiên, phải nói rằng cái đám thợ này cũng không phải là thứ vừa vì chúngkhông hề câu nệ gì chuyện gia đình Ngọc Lam bị bỏ bùa hay ma ám cả. Cuối cùngcăn nhà tổ đã hoàn thành, do có quá nhiều chuyện xảy ra mà gia đình Ngọc Lamkhông làm lễ tân gia, chỉ lẳng lặng ai lại về nhà người đó ở mà thôi. Hiện tạihai bên gian nhà mới xây lên, mỗi bên cao ba tầng, bây giờ tại ngôi nhà tổ nàycó tất thẩy là bốn người con sinh sống, bao gồm có gia đình Ngọc Lam, gia đìnhcủa hai người chú và gia đình của dì tư. Nhớ cái hôm đó là ngàycúng 49 ngày của