Những điều lí giải thú vị về ” Ma”
Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 00:19 17/12/2015
Lượt xem: 1343476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3476 lượt.
miêú Chung Quì ở đâu. Cả cái tên Chung Tử cũng không ai nghe thấybao giờ. Nhiều người còn ngạo báng tụi chàng là đọc tiểu thuyết riết rồi điên nữa. Bởi vì cái tên ông Chung Quì là một tay bắt ma chuyên nghiệp trong chuyện Tàu. Một nhân vật nổi tiếng trong tiểu thuyết của những chuyện thần thoại, ma quỉ !
Nhưng cả ba người nhất định phải tìm cho ra. Bởi vì đó là điều sống chết, không thế nào bỏ cuộc được. Trời đã về chiều, mặt trời cũng vừa khuất dạng. Những tia sáng yếu ớt cuối cùng trong ngày còn phản chiếu trên những đám mây bay thực thấp. Cuối chân trời, mây đen phủ kín cả một vùng. Nhữngtia sét thỉnh hoảng chạy ngoằn ngoèo trên nền mây đen sậm. Chắc chắn đêm nay sẽ có mưa to.
Thơm lo lắng hỏi:
“Bây giờ phải làm sao hả anh Lưu?” .
Lưu thở dài.
“Anh cũng không biết làm sao bây giờ. Nhưng nhất định chúng mình phải tìm cho ra ông Chung Tử.”
Cam mệt mỏi hỏi.
“Tìm đâu cho ra bây giờ?”
Lưu thẫn thờ nói:
“Anh cũng không biết, nhưng tới đâu hay tới đó?”
“Nhưng con Ma Ngải nửa đêm sẽ lại tìm tới anh.”
Lưu gật đầu.
“Nhất định nó sẽ tới, dù anh có trốn đi đâu cũng không được’ vì anh và Ma Ngải máu thịt đã đồng thông.”
Thơm run lẩy bẩy.
“Như vậy thì chết rồi.”
Lưu cố bình tĩnh, nói:
“Bây giờ nó còn cần tới anh nên không dám giết anh chết đâu. ít nhất cũng còn hai mươi ngày nưa. Tức là đủ ba mươi sáu ngày để nó hoàn tất việc sinh trưởng và tu luyện sơ khởi.”
Thơm nói:
“Trời sắp mưa lớn, chúng mình về nhà đi anh.”
“Anh nghĩ bây giờ chúng ta ngử đâu eũng vậy, hay làcứ ở quanh vùng này cho tiện để ngày mai còn tiếp tục kiếm nữa.”
Thơm gật đầu.
“Như vậy cũng được.”
Lưu bàn:
“Chúng ta kiếm một cái khách sạn nào mưứn phòng, ở luôn đó cho tới khi nào tìm thấy ông Chung Tử thì thôi.”
Trời bỗng bất thần đổ mưa thực lớn. Bọn Lưu chạy vội vô mái hiên một căn nhà bên đườllg núp mưa. Những hạt mưa mỗi lúc một dầy hơn, trời tối sầm xuống. Ba người đứng nép vô nhau cho khỏi ướt, ngoài đưừng vắng hoe không còn ai. Cả khu phố hình như không có điện, tối mò. Thơm dựa lưngvô tường, vòng tay ôm ngang lưng Lưu thì thầm:
“Trời tối quá anh ơi.”
Lưu cũng vòng tay ôm lấy vai Thơm.
“Không biết chỗ nào có phòng ngủ bây giờ.” .
Bỗng Cam mừng rỡ la lên.
“Kia có chiếc xe xích lô kìa, hay là chúng mình nhờ ông ta chở tới phòng ngủ đi.” .
Lưu dùng tay làm loa gọi lớn:
“Xích lô, xích lô…”
Bác phu xe từ từ cho xe dậu lại sát vô lề đường, vội vàng mở tấm chắn phía trước. Cam chạy ra thực mau, chui vô xe. Lưu và Thơm chạy theo liền. Cả ba người chất lên chiếc xe chật cứng. Cam vô trước nên nàng ngồi trên nệm xe, tự nhiên Lưu lại ngồi lên lòng nàng. còn Thơm phải gồi dưới chân. Bác phu xe hỏi lớn:
“Các ông bà muốn đi đâu ạ?”
Lưu trả lời liền:
“Ông chở chúng tôi tới bất cứ phòng ngử nào gần đây nhất cũng được.”
Bác phu xe gài tấm che phía trước lại, hì hục đẩy xe đi. Xe chật quá nên Lưu phải ép sát lưng vô ngực Cam, chàng ái ngại hỏi:
“Em có chịu nổi không?”
Cam thì thầm bên tai Lưu.
“Không sao đâu anh.”
Xe chật quá, không biết để tay ở đâu. Cam vòng tay ôm lấy bụng Lưu. Trong khi đó Thơm ngồi dưới, hai tay ôm lấy hai chân Lưu, đầu ngửara dựa vô bụng ehàng. Còn Lưu nắm lấy hai vai Thơm, sợ nàng té v~ phía trước. Đường xá gập ghềnh đầy ổ gà, bác phu xe không thế nào tránh được trong đêm m~.ta lứn tối tăm nên xe xóc lên xóc xuống. Xe chạy một lúc thực lâu. Lưu để ý thấy hơi thở Cam phía sau nóng hôi hổi, phà vô gáy chàng, ngực nàng cũng phập phồng lên xuống, tiếng Cam thì thào thực nhỏ như lẩn vào tiếng mưa rơi bên ngoài ầm ỹ.
“Anh… anh Lưu ơi…”
Lưu nghiêng đầu qua hỏi nhỏ, chỉ đủ mình nàng nghe.
“Em nói gì?”
Cam thì thào: .
“Em thương anh quá hà.”
Lưu quay hẳn đầu lại, Cam đã vội vã hôn lên miệng chàng. Lưỡi nàng lùa qua răng Lưu, chàng vội vàng núc chặt. Ngay lúc ấy Lưu cũng thấy Thơm cúi xuống hôn lên tay chàng. Lưu luồn bàn tay qua cổ áo nàng, rà trên bộ ngực săn cứng, bóp nhè nhẹ. Thân thể của hai người con gái ép cứng hai bên trong chiếc xe xích lô chật chội làm người Lưu nóng lên bừng bừng. Những bắp thịt cứng lại, căng lên. Hình như Thơm cảm thấy đìêu bất thưừng này ngay vì nàng dựa lưng vô bụng Lưu. Nàng cắn nhè nhẹ vô tay chàng, thì thầm:
“Em thương anh quá hà.”
Hai câu nói vô tình của hai chị em lại giống nhau từng chữ làm Lưu run rẩy. Có lẽ Cam (ũng nghe thấy chị nàng vừa nói gì nên cười khúc khích lập lại:
“Em cũng thương anh Lưu nữa.”
Lưu cười nho nhỏ. .
“Vậy anh thương cả hai em có được không?”
Cam nói ngay: .
“Em chịu đó, chị Thơm chịu khôn